Bạch Lộ không hiểu, muốn xóa sạch hoàn toàn dấu vết của một người sao lại khó đến thế.
Nam Nghiên Chu sống hay chết thì liên quan gì đến cậu?
Chẳng lẽ đi dự tang lễ của tình cũ cũng là một loại lễ nghi cơ bản để làm người à?
Bạch Lộ cởi phăng quần áo, chân trần bước vào vòi hoa sen.
Ngôi nhà cũ kỹ có hơi xuống cấp, nhưng đồ đạc lại khá đầy đủ, trong phòng tắm nhỏ vừa có vòi hoa sen vừa có bồn tắm.
Sau khi dọn đến đây, Bạch Lộ chưa từng ngâm mình lần nào. Trước kia ở công ty, ngày nào cũng có việc bận không hết, cậu đã quen với việc tiết kiệm tất cả những khoảng thời gian không cần thiết.
Đến lúc rảnh rỗi, cậu lại thấy việc đó thật rườm rà phiền toái.
Con người quả là sinh vật kỳ lạ, chạy mãi thì mệt, nhưng khi đột ngột giảm tốc, đầu óc và thân thể lại chẳng cái nào kịp thích ứng.
Van nước cũ kỹ đã rỉ sét vài chỗ, mỗi lần vặn lại đều sẽ vang lên tiếng kẽo kẹt, ánh đèn lại vàng vọt. Nếu đổi thành kẻ nhát gan ở một mình, e nửa đêm cũng chẳng dám tắm.
May thay, Bạch Lộ giờ không tin thần cũng chẳng sợ quỷ.
Với tính khí gần đây, ngay cả gặp cướp chặn đường cậu cũng dám xông thẳng vào lưỡi dao.
Chỉ thấy rằng, mọi thứ đều chẳng có gì đáng để bận tâm.
Dòng nước ấm rơi xuống, đập vào đỉnh đầu cậu vỡ thành từng mảnh sương trắng.
Bạch Lộ giơ tay lau mặt, những dòng nước rò rỉ qua kẽ ngón tay chảy xiên. Trong cái ẩm ướt và nóng hổi ấy, cậu chầm chậm khâu lại hiện tại với những ký ức mơ hồ.
Cậu nhớ, trước đây mình thật ra rất nhát gan, mỗi lần đi đường ban đêm đều sợ hãi.
Sợ bóng cây, sợ cỏ lăn trong gió, sợ chỗ ngoặt trong ngõ nhỏ có thứ gì bất chợt nhảy ra, khiến tim đập thình thịch.
Nhà Bạch Lộ bình thường, bố mẹ đều bận, từ năm lớp hai tiểu học cậu đã tự đi học về, tan lớp thường ham chơi, mải miết đến tận tối mịt mới ôm lá gan thỏ mà chạy về nhà.
Cậu mồ hôi nhễ nhại chạy suốt năm năm, cho đến khi vào cấp hai, mới gặp được một bạn cùng bàn nguyện ý đưa cậu về.
Gió mưa cũng chẳng nề hà.
Nam Nghiên Chu là một tên khốn kiếp. Khi Bạch Lộ hận hắn đến cực điểm, có mấy lần cậu cố gắng moi lại ký ức thời đi học, mong tìm ra manh mối chứng minh tên súc sinh này từ đầu đã chẳng phải người tốt.
Thế nhưng, dù có đào xới thế nào, cậu cũng không thể chỉ trích Nam Nghiên Chu của thời ấy.
Nếu hắn chết ngay vào lúc tỏ tình, chết ngay cái ngày cầu cậu vào công ty giúp đỡ, không, kể cả chết ngay trước khi làm Chủ tịch hội đồng quản trị, hắn cũng sẽ là một tình nhân hoàn mỹ.
Nhưng khi tiền bạc và quyền lực bủa vây, lòng tham không đáy, Nam Nghiên Chu đã lén lút mục ruỗng sau lưng cậu. Đến khi Bạch Lộ nhận ra, hắn đã thối rữa hoàn toàn.
Bạch Lộ chưa từng nghĩ đến chuyện cứu vãn mối tình này. Bị sự phản bội ghê gớm dày vò, cậu vừa phẫn nộ vừa nhẫn nhịn, từng bước toan tính, cuối cùng giẫm nát quả thối ấy ra bùn rồi còn dẫm thêm vài lần nữa.
Cũng chẳng biết lão nhân viên kia đâm vào đâu, tốt nhất là trúng thẳng tim, để Nam Nghiên Chu sớm xuống địa ngục.
Bạch Lộ tắm dưới vòi hoa sen rất lâu.
Thời gian còn lâu hơn cả một lần ngâm bồn, lâu hơn rất nhiều.
…
Thám tử tư biết tối qua mình lỡ lời, sợ đắc tội với Thần Tài nên sáng sớm hôm sau đã vội vàng nhắn tin lấy lòng.
[Chào buổi sáng, ông chủ!]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!