Chương 27: Kẻ Cầu Xin Tình Cảm

Jean nhét một xấp tiền dày cộm vào tay người quay phim, trong lòng vẫn thấp thỏm lo lắng.

Đối phương nhướng mày nhìn qua số ghế, xác nhận xong thì giơ ngón tay OK, còn đảm bảo sẽ cho họ lên hình lâu hơn.

"Chúc cậu may mắn nhé!" Người quay phim cười to.

"Cảm ơn anh!" Jean thật lòng biết ơn lời chúc đó.

Anh chỉ hy vọng lát nữa mọi chuyện có thể diễn ra suôn sẻ.

Cuộc thương lượng diễn ra nhanh hơn anh tưởng. Người quay phim bảo những chuyện kiểu này chẳng hiếm gì, thậm chí còn có người tận dụng cơ hội trên màn hình lớn để cầu hôn người yêu.

"Thời điểm rất quan trọng, cậu hiểu mà, phải tạo không khí! Cứ mạnh dạn lên, chàng trai, tiếng hò reo của khán giả sẽ đẩy cậu ấy vào trong vòng tay cậu đấy!" Người quay phim nói ra gần như y hệt lời Neil từng dặn, giọng điệu lão luyện, càng khiến Jean thêm phần tự tin.

Anh mạnh tay xoa mặt, cảm nhận dòng máu nóng rần rật chảy qua, tinh thần cũng dâng cao theo.

Phải tranh thủ đi mua đồ ngay, kẻo bị nghi ngờ.

Đồ uống thì dễ, nhưng bỏng ngô nên chọn vị gì đây?

Lúc trưa họ vừa ăn bánh brownie, vị chocolate chắc chắn nên bỏ qua. Còn lại caramel và bơ… Sprite đã đủ ngọt rồi, có lẽ không cần thêm đường nữa.

Để câu "gì cũng được" của Bạch Lộ trở nên cụ thể, Jean tăng tốc bước chân.

"Hei! Là cậu đó à!" Có người gọi anh lại: "Dạo này làm ăn tốt chứ?"

Jean thấy người đối diện có khuôn mặt thân thiện, nhất là chiếc mũ lưỡi trai che nắng kia, nhìn thế nào cũng quen mắt.

À phải rồi, chính là người nổi tiếng đầu tiên từng quảng bá cho cửa tiệm nhỏ của anh!

Sau khi việc kinh doanh bất ngờ bùng nổ, Jean từng lên Twitter tra tìm, biết được đó là nhờ công của người này.

Dù việc kiếm tiền ở thị trấn không phải mục tiêu của anh, nhưng Jean vẫn hết sức cảm kích.

"Nhờ có anh cả đấy, anh bạn, giờ việc kinh doanh của tôi rất ổn!" Jean giơ tay, đập nhẹ vào tay đối phương: "Anh đúng là người tốt!"

"Haha, tôi sao?" Người kia hơi nâng mũ lên.

"Dĩ nhiên! Tôi từng tìm thấy tài khoản của anh, hơn cả triệu người theo dõi, sức ảnh hưởng cỡ đó nếu nhận tiền quảng cáo thì chắc chắn hái ra tiền, thế mà anh lại sẵn lòng giúp tôi miễn phí, video còn được cắt dựng rất chỉnh chu, thật không dễ dàng gì!"

Jean nói với sự khâm phục chân thành.

Nụ cười rạng rỡ của người kia bỗng trở nên gượng gạo. Hắn tháo mũ xuống, gãi đầu, dường như vì những lời đó mà thấy bối rối.

Thấy Jean định rời đi, hắn cúi đầu lẩm bẩm vài câu rồi như lấy hết can đảm mà gọi lại.

"Ờ, được rồi, nói đúng ra theo hợp đồng thì tôi không nên tiết lộ, nhưng tôi không muốn chiếm không lòng tôn trọng của cậu… Cậu đoán đúng, tôi đúng là dân làm ăn."

Jean vẫn đang mải nghĩ về vị bỏng ngô, nên chưa kịp hiểu hắn đang nói gì.

"Trời ạ, anh bạn… Để tôi nói thẳng nhé, cậu đã gặp quý nhân rồi đấy."

"Người đó đã chi cho tôi một khoản lớn… Không chỉ riêng tôi đâu, chuyện này từng hot trên mạng, tôi vẫn để ý theo dõi, những người nổi tiếng đến sau đó hầu hết đều được thuê cả."

"Thật ra chuyện này cũng chẳng có gì xấu. Có lẽ cậu nên biết rằng có người rất quan tâm cậu, rất để ý đến cậu, thậm chí sẵn sàng ẩn danh giúp cậu làm những điều này…"

"Tôi không thể tiết lộ tên, nhưng tôi đoán cậu biết là ai chứ?"

"Hãy trân trọng người đó đi, anh bạn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!