Chương 26: Siêu Tốc

Người đàn ông nhỏ con tiếp tục nhiệt tình gọi lớn.

Jean khẽ biến sắc, dường như đã nhớ ra điều gì đó liên quan đến ông ta.

"Anh là… Ngài Benson?" Jean chủ động bước lên, dang tay ôm fan một cái đầy nhiệt tình.

"Bark! Cứ gọi tôi là Bark là được! Tạ ơn Chúa, không ngờ anh vẫn còn nhớ tôi, đây đúng là vinh hạnh của tôi!"

Vị fan này có kiểu biểu cảm phóng đại như diễn viên opera, hoàn toàn không phải kiểu người mà Bạch Lộ thường tiếp xúc.

Cậu đứng lùi lại vài bước, chờ đến khi niềm vui gặp lại của hai người lắng xuống một chút mới bước lên chào hỏi.

Jean đặt tay trở lại lên eo Bạch Lộ, kéo cậu tới gần để giới thiệu hai người với nhau.

Bark từng là thực khách của Jean, rất say mê tay nghề nấu ăn của anh.

Đáng tiếc là họ chỉ gặp đúng một lần, vì không lâu sau đó Jean đã rời khỏi nhà hàng kia.

Bark xúc động đến mức lời khen tuôn ra như đạn bắn liên hồi, đến nỗi Jean cũng không chống đỡ nổi. Mãi đến khi vợ anh ta dắt theo hai đứa trẻ gọi phía sau, anh ta mới miễn cưỡng dừng lại.

Hai bên cách nhau một khoảng nhưng vẫn chào nhau lịch sự, Bark còn lưu luyến không rời: "Tạm biệt thần tượng! Tạm biệt cậu Bạch! Cầu mong lát nữa lúc xem trận đấu chúng ta lại gặp nhau nhé!"

Đến khi quay về bên gia đình, Bark tự vỗ trán, tiếc nuối kêu lên: "Ôi, chết tiệt! Tôi quên hỏi số ghế của họ rồi!"

Trong lúc ăn trưa, Bạch Lộ hơi tò mò về quá khứ của Jean ở New York, vừa định hỏi về nhà hàng anh từng làm thì nhân viên phục vụ đã mang món chính lên.

Đề tài bị ngắt. Đợi nhân viên rời đi, Jean lập tức đổi chủ đề, nói với Bạch Lộ rằng anh dự định ở lại Esovia hai đêm, vui chơi cho thoải mái rồi mới về.

Khách sạn rất cao cấp, chỉ là họ phải đến chiều mới có thể nhận phòng.

Bạch Lộ thì không có ý kiến gì, chỉ thấy tò mò vì sao Jean hôm qua không nói trước.

Jean cúi đầu cắt bò bít tết, trông hơi chột dạ: "Anh chưa nói sao?"

Bạch Lộ chống cằm, khẽ đá nhẹ vào chân anh: "Anh nói xem?"

Jean giật mình, lập tức liếc quanh, rồi đỏ mặt rụt chân lại.

Ở nơi công cộng mà đụng chạm kiểu này quá k*ch th*ch, anh sợ mình sẽ mất kiểm soát.

Bạch Lộ không có ý định bỏ qua, cậu như tìm được thú vui, liên tục dùng cẳng chân cọ sang, khiến Jean né tránh không nổi.

Tấm khăn trải bàn trắng dài rủ xuống, che đi một khoảng không gian riêng chỉ có hai người biết.

Jean nắm chặt dao nĩa trong tay, hô hấp càng lúc càng nặng nề.

Thấy đáy mắt anh đã tràn đầy d*c v*ng, Bạch Lộ thản nhiên thu chân lại, tiếp tục ăn uống như thể không có chuyện gì xảy ra.

Khoảnh khắc mờ ám bị cắt phăng, biến thành thứ chờ đợi giày vò người ta mà không được đáp lại.

Jean bị treo lửng như vậy, không tiến không lùi, đột ngột che mặt lại, từ kẽ ngón tay rên khẽ cầu xin: "Tiểu Lộ…"

Bạch Lộ nâng ly champagne, khẽ lắc.

Biết chơi tâm lý ghê đấy.

Vậy thì, cứ ngồi lâu thêm một chút đi?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!