Chương 24: Dục Vọng Chiếm Hữu

Jean đến trước sân nhà Bạch Lộ lúc sáu giờ mười.

Anh đeo ba lô, xách theo hộp đồ ăn, nghĩ rằng Bạch Lộ có thể vẫn đang ngủ nên không gõ cửa, mà lặng lẽ lấy chìa khóa mở cửa bước vào thật khẽ.

"Chào buổi sáng." Bạch Lộ vắt chân ngồi trên sofa, dáng vẻ lười nhác, tay cầm cốc nước mật ong nóng, ngẩng lên chào anh.

"Chào buổi sáng! Em dậy rồi à!" Jean lập tức từ chế độ im lặng chuyển sang chuông reo, xách hộp đồ ăn lắc lắc vui vẻ: "Anh làm soufflé nè, còn có xoài và cá hồi hun khói nữa… Trời ơi, hôm nay em đẹp trai quá… Không không, ý anh là, bình thường em cũng rất đẹp trai, chỉ là hôm nay đặc biệt… OMG…"

Jean tràn đầy kinh ngạc và phấn khích, nói năng lộn xộn chẳng thành câu.

Người trong lòng anh đang mặc một chiếc sơ mi ngắn tay màu trắng, chất vải mịn màng, cổ áo dựng lên ngay ngắn, quần short linen cạp cao ôm dáng, vừa gọn gàng vừa tôn đôi chân dài.

Trên cổ tay trái là chiếc đồng hồ vàng hồng, dưới chân mang đôi giày trắng ngà mờ nhạt, tóc cắt gọn, phồng nhẹ, có nếp và ánh sáng dịu.

Sạch sẽ, sáng rực, làn da trắng mịn như sứ quý, tưởng như chỉ nên đặt trong tủ kính để ngắm.

Jean ngẩn ngơ nhìn.

Người đẹp trai như thế này… Vậy mà lại đi hẹn hò với anh.

Cơ thể anh tự động chuyển động, Jean đặt đồ xuống, dang tay ôm chầm lấy người ta.

"Ê, nước kìa!" Bạch Lộ giơ cao cốc.

Jean giả vờ không nghe thấy, cọ cọ loạn trong lòng cậu, cứ như muốn để mùi của mình bám đầy lên người đối phương.

Của anh.

Là của anh.

Không bao giờ để ai khác chạm vào.

Là của anh, của anh, của anh, của anh!

Bạch Lộ bị cù đến nỗi né hết bên này đến bên kia, vừa cười vừa đẩy, suýt làm đổ cốc mật ong.

Phản ứng dữ dội thật…

Khụ, nhưng mà… Hơi vui thật.

Bạch Lộ nhận ra, hình như mình rất dễ mềm lòng với kiểu này.

Sau một hồi trêu đùa, cả hai đều cảm thấy đói.

Hai người đều bận rộn suốt đêm, chẳng ai nghỉ ngơi, giờ thì bụng trống rỗng cả rồi.

Jean mang đồ ra phòng ăn, thành thạo mở hộp, lấy đĩa ra, lần lượt bày biện.

"Uống gì nào?" Bạch Lộ hỏi.

"Cà phê đen hay hồng trà đều được… Không không, nước lọc thôi là được rồi." Jean vội đổi lời.

Hai thứ kia đều giúp tỉnh táo, sẽ k*ch th*ch thần kinh.

Anh không biết Bạch Lộ tối qua làm việc đến mấy giờ, chỉ muốn để cậu ngủ bù trên xe.

Bạch Lộ hơi do dự, cuối cùng mang ra hai ly nước chanh.

Chanh là do Jean mua hôm trước, trong tủ lạnh của cậu giờ đầy ắp trái cây và rau tươi, nhìn qua chẳng khác nào chuyên gia ăn uống lành mạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!