Bạch Lộ không biết vì sao mình lại làm vậy.
Chỉ là nhìn thấy Jean, liền theo bản năng mà hôn xuống.
Khoảnh khắc da thịt thoáng chạm vào nhau, đồng tử Jean bỗng chốc co rút, giây tiếp theo, tròng mắt màu lục biếc dần loang ra từng vòng, gợn sóng lan tỏa.
Giống như một viên bảo thạch vương hơi nước, óng ánh ẩm mềm, không sao che giấu được nhịp tim đang rung lên dữ dội.
Dường như Jean thật sự rất thích cậu.
Bạch Lộ cảm giác chính mình đang mỉm cười dịu dàng.
Nhìn thấy bông hoa đẹp, chú chó dễ thương, cùng người mình thích, biểu cảm vô thức hiện lên đều là như vậy.
Mà ba điều khiến lòng người rung động ấy, trùng hợp lại tụ hội cả trên người Jean lúc này.
Nhạc phim đã phát đến quá nửa phần credit, tên diễn viên chậm rãi cuộn trong tiết tấu trầm ổn.
Bạch Lộ cụp mắt, vỗ nhẹ mặt anh: "Đi đây."
"Hửm?" Jean còn đang ngẩn người, như thể não bộ bị nụ hôn vừa rồi chiếm trọn, chẳng thể suy nghĩ, chỉ theo bản năng đáp lại tiếng cậu.
Bạch Lộ rút chân khỏi vai anh, đứng dậy vươn lưng.
Chân thì không tê, nhưng eo thì đúng là hơi chịu không nổi.
Cậu cần phải luyện tập thân thể mới được.
"Đợi đã." Jean theo quán tính đứng lên theo Bạch Lộ, chậm một nhịp mới nhận ra đối phương đang tạm biệt: "Em chuẩn bị đi à?"
"Ừ, phải về một chuyến, còn vài việc cần xử lý." Bạch Lộ lấy điện thoại ra xem thời gian, nào ngờ vừa mở khóa màn hình đã bị người phía sau ôm chặt lấy.
Trước mắt cậu thoáng tối sầm.
"Nhẹ, nhẹ chút…"
Tên này rốt cuộc khỏe đến cỡ nào, vậy mà khiến cậu trong khoảnh khắc cảm giác như bị nghẹt thở.
"Ồ, xin lỗi." Jean nới lỏng cơ bắp, nhưng vẫn vòng chặt người trong lòng: "Nhưng khuya thế này rồi, không thể nghỉ sớm chút sao?"
"Em quen việc gì cũng phải giải quyết ngay, kéo dài rất dễ phát sinh biến số." Bạch Lộ đưa tay phải áp lên bên cổ Jean, dỗ dành mạch máu đang nổi hằn lên: "Giải quyết xong, ngày mai mới yên tâm hẹn hò."
Chỉ vài chữ ngắn ngủi đã dễ dàng kéo tâm trạng đang chông chênh bên bờ vực của Jean trở lại giữa không trung, da đầu anh tê rần như được ngâm trong suối nước nóng, thoải mái đến mức gần như run lên.
Lý trí còn chưa kịp quay về, thân thể đã đi trước một bước.
Jean vùi đầu vào gáy Bạch Lộ, tham lam hít lấy mùi hương nơi đó.
Đường cong cổ của Bạch Lộ rất đẹp, thanh thoát như thiên nga, mỗi lần nhìn từ phía sau đều khiến người ta không thể rời mắt.
Khi tự giải quyết, Jean đôi khi tưởng tượng đến thần thái của Bạch Lộ, thậm chí tưởng tượng cụ thể đến từng vị trí.
Trong những ảo tưởng chỉ có thể chạm đến khi nhắm mắt, anh đã vô số lần hôn lên chiếc cổ trắng ngần ấy, nghiền mài, lưu lại vô số dấu vết.
Giờ đây, cảnh tượng mà anh mong mỏi vô số lần lại gần ngay trước mắt, Jean không thể nhẫn nhịn thêm nữa.
Sợi dây nào đó đứt mất rồi.
Jean bắt đầu làm theo bản năng d*c v*ng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!