Chương 22: Đêm Của Phim

Bữa tối là bò Wellington, Jean quả thật không khoác lác, ngoài món mì Ý thì tay nghề làm các món khác của anh cũng thuộc hàng thượng thừa.

Lớp vỏ pastry bên ngoài được nướng vàng óng, chỉ cần dao ăn khẽ chạm đã vang lên tiếng "cách" giòn tan, hương bơ đậm ngậy lập tức lan tỏa, khiến người ta chỉ muốn lập tức động đũa ngay.

Lớp sốt nấm Duxelles ở tầng giữa thì tươi đậm hương vị, còn miếng phi lê bò ở lõi mềm mại mọng nước, mặt cắt màu phớt hồng hoàn hảo đến khó tin, chỉ nhìn và ngửi thôi cũng đủ khiến Bạch Lộ cảm thấy thỏa mãn.

Nếm thử một miếng, hương vị tầng tầng lớp lớp phong phú tới mức khiến người ta muốn đập bàn khen ngợi, giống hệt lần đầu nếm mì Ý mà Jean làm, nào là dải lụa, hoa tươi, rồi cả mấy thiên sứ nhỏ tr*n tr**ng bay vòng vòng trong đầu cũng hiện ra.

Lần này Bạch Lộ không bị tụt huyết áp, nhưng ma pháp vị giác thuộc về Jean vẫn không hề biến mất.

Rượu vang đỏ dùng để kèm bữa là Sangiovese của Ý, thiên về hương trái cây, cân bằng trọn vẹn cảm giác béo ngậy của thịt bò, vừa khử ngấy mà lại không làm mất đi hương vị.

Trước đây Bạch Lộ ăn tối rất ít, nhưng từ sau khi quen Jean, lần nào cậu cũng dọn sạch đĩa.

Thân hình gầy gò dần được điều dưỡng ổn định lại, ngay cả sắc mặt cũng trở nên hồng hào, không còn vẻ nhợt nhạt bệnh tật nữa.

Jean điều chỉnh nhịp độ ăn uống của mình, gần như cùng lúc với Bạch Lộ đặt dao nĩa xuống.

Như thể giữa họ có thứ tâm ý tương thông, một loại ăn ý người khác không thể chen vào.

Dọn sạch bàn ăn, kéo kín rèm, rồi tắt hết đèn, Jean tạo ra không khí xem phim kinh dị hoàn hảo, sau đó bật TV.

Bộ phim mới ra cần mua riêng, Bạch Lộ nằm tựa trên sofa, chú ý thấy bộ phim Jean chọn đã được mở khóa, còn có lịch sử xem.

"Anh xem rồi à?" Bạch Lộ thuận miệng hỏi.

"Chưa." Jean bấm phát, thản nhiên ngồi sát cạnh cậu: "Anh nhát lắm, muốn đợi em cùng xem."

Bạch Lộ: …

Cái tên này, nói dối mặt không hề đỏ.

Thôi, nể món bò bít tết tuyệt phẩm anh vừa làm, tạm bỏ qua vậy.

Phim bắt đầu với đoạn nhạc mở màn đầy khí tức thần bí, Bạch Lộ điều chỉnh lại tư thế, bỗng cảm thấy có gì đó không đúng.

Mấy cái gối ôm trên sofa hình như đã biến mất sạch.

Những chiếc gối ôm ấy có phối màu kiểu macaron sặc sỡ, để lại cho cậu ấn tượng khá sâu.

Bị cất đi rồi sao?

Nhạc nền đột ngột dằn mạnh đúng lúc ống kính lia sang tấm gương, Jean giật mình co lại, tiện thể ôm chặt lấy cánh tay Bạch Lộ.

Động tác tự nhiên đến mức cứ như anh đang ôm gối ôm thật.

"Mới bắt đầu thôi đã có gì đâu." Bạch Lộ thấy buồn cười.

"Ha ha, anh sợ có ma lao thẳng ra mặt." Thân hình cao lớn của Jean lại dịch sát vào, khoảng cách càng thêm thân mật.

Bạch Lộ đưa nắm tay chống lên môi, cố nhịn không bật cười.

Ra là chờ cơ hội ở đây.

Cũng tính toán lắm trò thật.

Cứ tưởng làm vậy rồi Jean sẽ ngoan ngoãn lại đôi chút, không ngờ sau khi nếm được chút ngọt ngào, người này lại càng được đằng chân lân đằng đầu, không chỉ cọ qua cọ lại, mà ngay lúc con ma đầu tiên nhảy ra còn trực tiếp gối đầu lên đùi cậu.

Hai cánh tay rắn chắc siết lấy cậu, cứ như thể làm vậy mới tìm được cảm giác an toàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!