Bạch Lộ giữ tay Jean dưới vòi nước, liên tục dặn đi dặn lại rằng nhất định phải xối nước lạnh đủ mười phút.
Chỗ da bị phỏng đỏ rát, sưng tấy một mảng, nhìn qua đã thấy rất không ổn.
"Trong tiệm có thuốc trị bỏng không?" Bạch Lộ lo lắng hỏi.
"Có." Jean đáp khàn khàn.
"Xối nước xong để em bôi thuốc cho… Còn đau không?" Bạch Lộ vươn tay ôm lấy vai Jean, giọng đầy quan tâm.
"Đau." Jean khẽ rụt vào trong lòng cậu: "Nhưng đỡ hơn rồi."
"Sao lại bị phỏng đến thế này?"
"Ừm…"
"Phải cẩn thận chứ, lửa đâu phải thứ để đùa."
"Chắc là vì nóng quá, cộng thêm thời tiết oi bức, bị hơi nóng từ bếp phả vào nên hơi choáng."
"Vậy thì nghỉ vài ngày đi! Sức khỏe là quan trọng nhất!"
"Ừm!"
Thấy Jean gật đầu mạnh, trông đến là ngoan ngoãn, lòng Bạch Lộ mới dần dần yên ổn lại.
À đúng rồi, còn khách đang đợi bên ngoài.
Mì đã luộc xong, chỉ cần rưới sốt và đóng hộp là có thể giao.
Quy trình này Bạch Lộ đã xem vô số lần, tuy là lần đầu tự tay làm, nhưng động tác của cậu lại trôi chảy đến bất ngờ.
Khi cậu đưa hộp đồ ăn cho mấy cô học sinh, còn không quên nở nụ cười công nghiệp: "Xin lỗi vì để các bạn chờ, hẹn gặp lại lần sau."
Fanny nhận túi đồ, liếc nhìn Bạch Lộ, rồi lại nhìn ra phía sau chỗ Jean, không nhịn được hỏi dò: "Cảm ơn nhé… Anh là bạn của ông chủ à?"
"Ừm…" Bạch Lộ không trả lời ngay mà khẽ cong ngón tay chống cằm, tỏ vẻ như đang suy nghĩ sâu xa.
Bạn à.
Thật sự chỉ là bạn sao?
Dù hai người vẫn chưa xác định mối quan hệ, nhưng nếu cậu thừa nhận từ đó, liệu "con chó vàng" kia có âm thầm buồn bã không?
Mà đổi sang từ khác thì lại thấy kỳ.
Anh em? Hàng xóm?
Hay là "cậu em ấm áp" từng lén dùng áo của người ta để… tự giải tỏa?
Ừm, cái nào cũng không ổn cả.
Haha, mấy cô gái kia sao lại che miệng cười thế kia?
Hình như đoán ra gì đó rồi.
Nếu thật phải chọn một từ chính xác, chắc phải nói là "đối tượng mập mờ."
"Là ông chủ!" Jean quay người lại, vừa rửa tay vừa trả lời thay Bạch Lộ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!