Chương 2: Thô Mà Tinh

Tình hình chẳng mấy khả quan, chỉ mới nói được hai câu thôi mà đầu óc Bạch Lộ đã bắt đầu choáng váng.

Cậu loạng choạng bám lấy quầy kính nửa hở của quán ăn nhỏ, nghe thấy bên trong lập tức hỗn loạn.

Cánh cửa gỗ nhỏ bên phải cửa sổ bị đẩy mạnh, chủ quán xách theo một cái ghế lao ra, giục cậu mau mau ngồi xuống.

"Làm sao thế này? Cậu bị thương à? Có chỗ nào khó chịu không? Nghe thấy tôi nói gì không?"

"Không ổn không ổn, phải gọi xe cứu thương thôi! Khoan đã, lúc nãy cậu bảo muốn ăn mì, có phải hạ đường huyết rồi không?"

"Cố gắng chịu một chút, tôi lấy nước mật ong cho cậu, thứ này tác dụng nhanh lắm!"

Giọng đối phương dồn dập, mà bộ xử lý trong não Bạch Lộ như bị trục trặc, nửa câu cũng chẳng lọt vào tai.

Vài giây sau, cái đầu đang gục nghiêng của cậu bị ôm chặt cố định trong lòng, một bàn tay to nâng cằm cậu lên, ngay sau đó, dòng nước ngọt ấm áp được rót thẳng vào miệng.

Môi Bạch Lộ hé mở, bản năng cầu sinh thúc giục cậu muốn uống từng ngụm lớn, tiếc là góc nghiêng của cốc có hạn, không thể thoả mãn được.

"Từ từ thôi, đừng uống vội, dễ sặc lắm đấy." Giọng người kia vang bên tai, dịu dàng dỗ dành.

Bạch Lộ níu lấy chiếc cốc, định tự mình dốc thêm, nhưng sức lực chẳng thắng nổi bàn tay lạ kia. Dù có sốt ruột thế nào cũng buộc phải thuận theo tiết tấu của đối phương.

Đến khi đáy cốc trống trơn, cơ thể Bạch Lộ rốt cuộc cũng như mọc thêm xương cốt, có được chút sức chống đỡ.

"Ngồi vững được không? Tôi đi rót thêm một cốc nữa rồi nấu mì luôn. Đừng lo, cứ ở đây ăn, muốn nghỉ bao lâu cũng được."

Bạch Lộ khẽ gật đầu, cảm giác người nọ cẩn thận buông lỏng, để cậu dựa vào lưng ghế.

Khi cốc mật ong thứ hai được mang tới, tầm nhìn của Bạch Lộ đã khôi phục.

Chủ quán rất cao, khi cúi xuống thì mái tóc vàng rối bồng phóng đại trước mắt như một mặt trời lông xù.

Có lẽ vì ở quán quá lâu, trên người anh còn vương mùi cà chua nhè nhẹ.

"Cầm chắc được chứ? Không nóng lắm đâu, thấy khó chịu thì uống thêm, mì nấu nhanh lắm, tôi quay lại ngay." Người đàn ông đặt cốc vào tay cậu, vội vã quay vào trong.

Bạch Lộ hơi ngẩng mắt, qua quầy kính nhìn bóng dáng người đàn ông cúi đầu bận rộn.

Tiếng bật lửa ngắn ngủi, sau vài tiếng tách tách giòn tan, ngọn lửa bùng lên phập phồng.

Nước nhanh chóng sôi sục, người đàn ông cho mì Ý vào nồi, thành thạo dùng đôi đũa nhôm dài đảo sợi mì, vài lọn tóc rũ trước trán đung đưa theo nhịp xoay của cổ tay.

Lúc này, Bạch Lộ không còn khát đường đến phát cuồng như trước nữa, cậu chỉ ôm chiếc cốc vào ngực, để hương thơm ngọt của mật ong lượn lờ quanh mặt.

Chẳng bao lâu, mì chín, được vớt ra đĩa lấp lánh ánh nước, người đàn ông mở nắp hộp sốt thịt, múc từng thìa sốt đỏ au rưới lên trên.

Đó là sốt cà chua thịt bằm, miếng thịt mềm vụn, quện dính hấp dẫn. Chưa kịp mang ra, hương chua ngọt đã khiến miệng Bạch Lộ ứa nước bọt.

Vừa nãy, chính mùi hương này đã lôi kéo cậu tới.

Khi nấu ăn, người đàn ông vững vàng gọn gàng, nhưng lúc bưng ra, anh lại lóng ngóng vụng về.

Trong quán không có bàn ăn, đối phương bèn dọn tạm một cái bàn làm việc, bất chấp trên đó có gì, hết thảy đều bị quét sang một bên, dọn sạch rồi kẹp bàn dưới nách, tay kia bưng đĩa mì, đạp cửa đi thẳng ra ngoài.

Tiếng động không nhỏ chút nào.

Đừng nhìn vẻ ngoài của anh thô ráp, chứ tâm tư lại rất tỉ mỉ, sắp xếp bàn ăn đơn giản cho cậu thôi nhưng vẫn còn nhớ cả dao nĩa và khăn giấy.

Bạch Lộ muốn giữ phép tắc trên bàn ăn, nhưng tối nay e rằng dáng ăn uống của mình khó mà đẹp được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!