"Jean à."
"Hửm?"
Nghe Bạch Lộ gọi tên mình, Jean khẽ dụi đầu trong lòng cậu.
Động tác hơi mạnh, vô tình cọ vào nơi không nên chạm tới.
Vải áo mỏng manh chẳng ngăn được hơi ấm từ Jean, ngay cả xúc cảm cũng rõ ràng đến mức khiến người ta căng thẳng.
Cả hai đều sững lại, thân thể lập tức căng cứng nhưng vẫn giữ nguyên tư thế ôm nhau.
Phát hiện mình không bị đẩy ra, Jean khẽ nén hơi thở, chôn mặt trở lại vào vùng an toàn, cẩn thận tránh khỏi quả dâu nhỏ trước ngực người kia.
Jean cố buộc bản thân dời ánh mắt đi.
Cứ nhìn chằm chằm như vậy thật thất lễ, anh không ôm Bạch Lộ vì muốn chiếm tiện nghi.
Anh chỉ là muốn giữ lấy cậu thôi.
Muốn được ở bên cậu thật lâu, thật lâu.
Bạch Lộ mất mạch suy nghĩ, không nhớ nổi mình định nói gì liền thuận miệng buột ra điều đang vướng trong đầu.
"Tối qua… Anh thường như vậy sao?"
Hai giây sau, Bạch Lộ mới phản ứng kịp mình vừa hỏi cái gì.
Kỳ lạ là cậu lại không thấy xấu hổ, trái lại còn thực sự muốn biết câu trả lời.
Ban ngày và ban đêm mang bầu không khí khác nhau, Jean trong lòng cậu bây giờ không còn là người đàn ông lạnh lùng, đầy áp lực đứng nơi cửa nữa.
Đây mới là Jean mà cậu quen thuộc, người mà chỉ cần thấy làm quá là cậu có thể túm tai dạy dỗ được ngay.
"Ừm." Jean do dự một chút rồi thật lòng đáp: "Thường xuyên."
"…"
"Mỗi đêm đều vậy."
"Lúc thì xem ảnh của em, lúc lại dùng chiếc khăn em tặng."
"Ha…"
"Tối qua vốn định kiềm chế một chút, nhưng em mặc chiếc áo trắng đó trông… Quyến rũ quá trời, nó chẳng chịu lắng xuống nổi."
"Gì cơ?"
"Anh sợ bị em phát hiện nên mới trốn vào phòng tắm. Trùng hợp là trong đó có quần áo em vừa thay ra." Jean hít sâu một hơi như đang hồi tưởng: "Toàn là mùi hương của em, dễ chịu vô cùng."
Sau gáy Bạch Lộ tê rần, cảm giác tối qua lại ập về.
Thực ra người trưởng thành nói chuyện về đề tài hạn chế cũng bình thường thôi, mấy chuyện tám nhảm ở phòng trà công ty còn táo bạo hơn thế.
Bạch Lộ tưởng mình có thể giữ bình tĩnh, không ngờ mới nói được hai câu, cả người đã lại nóng ran lên.
Hơi thở của Jean gần ngay bên tai, từng đợt nóng hổi lướt qua.
Bạch Lộ cố chịu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà đẩy anh ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!