Chương 18: Đừng Đi

Lần này cảm xúc dễ khống chế hơn hẳn tối qua, không có rượu quấy nhiễu, nước mắt cũng chỉ rơi hai giọt.

Jean bước vào rất nhanh, chỉ mất vài giây, Bạch Lộ đã lau khô mặt, nhưng vẻ mặt vẫn u ám như cũ.

"Tiểu Lộ!" Jean nghe ra giọng cậu vừa rồi có gì đó không ổn thì xông vào phòng, lập tức ôm chặt cậu vào lòng.

Lực ôm mạnh mẽ như thể thứ mình quý trọng sắp rơi vỡ ngay trước mắt.

"Làm sao vậy? Có chuyện gì à?" Jean sốt ruột: "Vừa rồi em nghe điện thoại? Ai? Khiến em khó chịu sao?"

Bạch Lộ giơ tay lên, lẳng lặng vòng qua ôm lấy Jean.

Jean không biết đối phương vừa rồi nói gì, giọng Bạch Lộ trong điện thoại bị cậu nén thấp, anh ngồi ngoài phòng khách chỉ nghe loáng thoáng.

Anh đoán, bất kể là ai, tám chín phần đều liên quan đến người đàn ông kia.

Nam Nghiên Chu luôn dễ dàng khuấy động cảm xúc của Bạch Lộ.

Bi thương, phẫn nộ, thậm chí là tê dại, còn có những hồi ức ngọt ngào mà bản thân anh vĩnh viễn bị đứng ngoài.

Jean chưa từng hận một người như vậy.

Người kia ở nơi mình không nhìn thấy, âm hiểm, hèn hạ chiếm giữ trái tim Bạch Lộ, sau lại phụ bạc rời đi, giờ vẫn như khối u độc bám chặt không chịu buông, tiếp tục bào mòn cuộc sống của cậu.

Anh chỉ gặp Nam Nghiên Chu đúng một lần, nói thật thì khuôn mặt đối phương anh cũng chẳng mấy ấn tượng.

Một kẻ mơ hồ nhòe nhoẹt, từng bị Bạch Lộ đấm ngã xuống vũng bùn, kẻ phụ lòng nhếch nhác đến vậy, rốt cuộc dựa vào cái gì…

"Jean." Bạch Lộ dụi trong lòng anh, giọng uể oải: "Tôi muốn hút thuốc."

"…Được." Jean khựng lại một thoáng, cẩn thận buông cậu ra, với lấy hộp thuốc trên tủ đầu giường, tiện tay lấy luôn bật lửa.

Bạch Lộ ngồi trên mép giường thất thần, không biết đang nghĩ gì.

Jean ngần ngại giây lát, sau đó gõ nhẹ một điếu, đặt lên môi Bạch Lộ, chờ cậu ngậm lấy rồi mới giúp châm lửa.

Cạch một tiếng, khói thuốc mờ ảo lan ra.

Bạch Lộ hít sâu một hơi, luồng suy nghĩ trôi dạt từ từ được kéo về.

Cậu kẹp điếu thuốc lên ngang tầm mắt giữa ngón trỏ và ngón giữa, phát hiện đây là Parliament bản Silver Blue (Extra Lights) (1).

Thân thuốc trắng mảnh, đầu lọc có tinh thể bạc hà, lại có thể cảm ứng nhiệt đổi màu, vừa hít một hơi, hoa văn đã từ lam nhạt chuyển dần thành hồng phấn.

Loại thuốc này giúp giảm nóng ruột, khói nhẹ, từ miệng tới cổ họng đều mát lành.

Sau khi cháy còn tỏa ra hương gỗ tuyết tùng, kèm theo mùi bánh mì nướng độc đáo.

Trong dư vị, thoang thoảng có chút ngọt dịu.

Thật đúng là cơn mưa đúng lúc.

Bạch Lộ lặng lẽ hút hết một điếu, đến khi gần tàn thì bị Jean lấy đi, ấn vào gạt tàn.

"Em thích chứ?" Jean lấy cả bao thuốc mới từ tủ bên, ngồi lại cạnh cậu: "Cho em."

Bạch Lộ cầm lấy chơi mấy giây rồi trả lại cho Jean.

Cậu bắt đầu hút thuốc là do Nam Nghiên Chu dạy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!