Chương 15: Ở Lại

Jean lái xe khá vững. Dù có hơi xóc, Bạch Lộ vẫn ngồi rất chắc phía sau.

Đèn đường trong trấn nhỏ cách nhau quá xa, ánh sáng yếu ớt chẳng giúp được mấy, phải dựa vào đèn pha gắn trên đầu xe đạp.

Bạch Lộ chưa từng ngồi xe đạp bao giờ.

Hồi nhỏ đi đâu cậu cũng chỉ dùng hai chân, tung tăng chạy nhảy mà chẳng thấy mệt. Lớn hơn chút, cậu gặp Nam Nghiên Chu, mỗi lần ra khỏi nhà là đều có xe đón đưa.

Thứ phương tiện này tuy không nhanh nhưng lại rất hợp để dạo đêm. Lúc vẫn còn tỉnh táo Bạch Lộ ngẩng đầu cảm nhận gió đêm lướt qua. Đến lúc mệt, cậu khẽ tựa đầu lên lưng Jean nghỉ ngơi.

Mỗi lần Jean đạp xe, cơ bắp hai chân vận động khiến phần lưng anh cũng chuyển động theo nhịp lên xuống, lên xuống.

Bạch Lộ bắt đầu thấy buồn ngủ.

Cậu đan hai tay trước bụng Jean ôm chặt anh, giao cả trọng lượng cơ thể cho anh, nhắm mắt, mơ màng gà gật.

Không biết có phải ảo giác hay không, Jean hình như đạp chậm lại.

Nếu cứ thế này, e rằng trời sáng mới về tới nơi mất.

Đường đêm quả thật khó đi, có lẽ họ nên ghé một nhà trọ nhỏ gần quảng trường Thánh Đức nghỉ lại.

Bạch Lộ mơ màng chợp mắt một lúc, đến khi mở ra thì vừa hay thấy sân nhỏ trước nơi ở của mình đã ở ngay phía trước.

Jean chẳng có ý định thắng lại, còn tăng tốc vài vòng, lao thẳng qua.

"Ê!" Bạch Lộ bật thẳng lưng, vỗ vai anh: "Qua rồi, qua rồi!"

"Hả? Thế à?" Jean vẫn tiếp tục đạp: "Ôi, trời tối quá, khó quay đầu lắm."

"Vậy anh dừng đi, tôi đi bộ về." Bạch Lộ định bước xuống.

"Khụ, phía trước là nhà anh rồi." Jean nói giọng rất tự nhiên: "Ở chỗ anh đi, tiện hơn."

Cảm nhận được cơ thể người trước căng cứng rõ rệt, Bạch Lộ lập tức tỉnh hẳn.

Cái gì mà đi quá, rõ ràng là cố tình!

Ngón tay Bạch Lộ ngứa ngáy, chỉ muốn túm lấy tai "con chó vàng" này mà kéo.

Dám giở trò, mà lại còn giở lộ liễu đến vậy.

Thật là ngốc…

Chiếc xe đạp trượt vào sân theo quán tính, "két" một tiếng dừng lại ngay cửa.

Jean duỗi chân chống xuống đất, đợi cậu xuống xe.

Bạch Lộ xoay người, trọng lượng trên xe lập tức nhẹ bẫng, cả hơi ấm áp sau lưng cũng tan biến theo.

Jean thấy lòng trống rỗng, khó chịu đến lạ.

Anh vội vã khóa xe rồi gần như chạy tới mở cửa, sợ rằng chỉ cần chậm chút thôi là Bạch Lộ sẽ bỏ đi.

Bạch Lộ không nói gì, coi như mặc nhiên chấp nhận sự "thử thăm dò" nhỏ của anh.

Jean luống cuống, đến cả tra chìa khóa cũng phải thử mấy lần mới mở được cửa.

Đèn vừa bật lên, Bạch Lộ khẽ đảo mắt quanh căn phòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!