Chương 13: Đêm Đẹp

Bạch Lộ hừ khẽ một tiếng, va thẳng vào lòng Jean, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.

Cánh tay Jean bỗng siết chặt, bàn tay ướt lạnh áp lên bên hông cậu.

Chắc là vì anh cầm lon bia ướp lạnh một lúc lâu, hơi lạnh ấy đột ngột kích vào chỗ mẫn cảm, khiến Bạch Lộ rùng mình một cái.

Gót giày miết mạnh trên bậc thềm, phát ra âm thanh chói tai, Jean mang theo ánh mắt mê đắm mà áp sát lại, đầu óc Bạch Lộ vang lên một hồi chuông.

Cậu biết, đó là một nụ hôn sắp xảy ra.

Ngay lúc này, giữa hai người.

Cậu nên đẩy anh ra.

Nên lạnh mặt, gạt anh thật xa, chỉnh lại quần áo rồi nhanh chóng rời đi chứ không phải để mặc anh tiến từng bước, hoàn toàn xâm phạm vào lãnh địa an toàn của mình.

Tại sao vẫn chưa đẩy ra?

Cậu say rồi ư?

Chai champagne đó, cậu chỉ lễ phép uống nửa ly, sao có thể say đến mức tê liệt tay chân, ngay cả sức chống cự cũng không còn?

Cử động đi, đồ ngốc.

Hay là trúng tà rồi?

Hơi thở của Jean phả tới, nóng bỏng, lẫn mùi rượu nồng nàn.

Bạch Lộ như bị kim châm, sực tỉnh, rồi theo bản năng dí thẳng cái "lưỡi nhựa" trong tay tới.

Jean vô thức ngậm lấy đầu mềm của món đồ chơi, trong mắt thoáng qua một tia sững sờ.

Đó là vị trí Bạch Lộ vừa mới ngậm.

Nhận ra điều này, ánh mắt Jean lại một lần nữa trầm xuống, ướt át và sâu hút.

Anh không rời mắt khỏi cậu mà cứ thế nhìn chằm chằm vào đôi môi Bạch Lộ, nhẹ nhàng cắn lấy đầu nhựa mềm, đầu lưỡi khẽ miết qua.

Đã rất lâu rồi Bạch Lộ mới lại có cảm giác như có một luồng điện chạy dọc sống lưng.

Nhịp tim vượt khỏi tầm kiểm soát khiến cậu bối rối, đưa tay định giật lại món đồ chơi.

Jean nắm chặt cổ tay cậu, khẽ thổi một hơi khiến chiếc "lưỡi đỏ" bật ra, phát ra tiếng loạt xoạt đặc trưng của nhựa, chính xác búng trúng vào chóp mũi cậu.

Ngứa quá.

"Trẻ con thật." Bạch Lộ gỡ khỏi lòng Jean, vô thức xoa xoa ngực chỗ còn ngứa.

"Là em bắt đầu trước đấy chứ." Jean vẫn ngậm món đồ nhựa, nói mơ hồ, bàn tay to tự nhiên kéo Bạch Lộ lại, để cậu ngồi sát bên mình.

Tiếng violin vẫn vang lên, giờ đã chuyển sang khúc Lời tán tụng tình yêu.

Hai người ngồi kề sát, đầu gối khẽ chạm vào nhau, rồi cứ nhẹ nhàng đẩy qua đẩy lại.

"Sao uống nhiều thế?" Bạch Lộ hất cằm về phía đống lon bia rỗng bên chân Jean.

Tính sơ sơ cũng gần mười lon rồi.

Jean gỡ món đồ chơi ra, khẽ hắng giọng, chống khuỷu gối lên để che khuất tầm mắt của Bạch Lộ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!