Chương 10: Vi Diệu

Trái tim Bạch Lộ chậm rãi thắt lại, càng lúc càng siết chặt, rồi đột nhiên trong khoảnh khắc nào đó lại đột nhiên lơi ra.

"Ngồi đi." Cậu chia sẵn dụng cụ ăn uống cho đối phương.

Jean không ngờ Bạch Lộ chỉ hoảng loạn trong chốc lát.

Tình cảm khi nảy mầm có thể yên lặng mà đến, nhưng khi yêu thương bùng phát thì ắt phải nồng cháy, mãnh liệt.

Lời tỏ tình càng là sự bốc đồng sau khi adrenaline dâng trào, liều lĩnh, chẳng màng hậu quả.

Chỉ cần Bạch Lộ có chút cảm tình với anh, khi đột nhiên nhận được tín hiệu mãnh liệt đến thế, ắt hẳn cậu sẽ không thể bình tĩnh như vậy.

Có lẽ anh thật sự từng khơi dậy được một gợn sóng nhỏ, nhưng dao động ấy quá yếu, còn chưa kịp lan ra mấy vòng đã nhạt nhòa tan biến.

Jean như bị một tảng đá nặng nề nghiền qua từ đầu đến chân, không tiếng động mà đau đớn thấu tận xương tủy.

Trước khi nghe được câu trả lời, anh đã biết rõ kết cục rồi.

Thấy đối phương thần sắc mờ mịt ngồi xuống đối diện, Bạch Lộ đan hai tay lại, chậm rãi mở miệng: 

"Jean, tôi vừa mới kết thúc một mối tình tệ hại. Tôi và anh ta quen biết mười hai năm, sống chung sáu năm, trong quãng thời gian ấy gần như đã dốc hết tâm sức."

"Anh ta ngoại tình. Cú sốc đó quá lớn với tôi, tôi chuyển đến đây là để tìm một nơi yên tĩnh tự chữa lành."

"Jean, tôi rất trân trọng tình bạn giữa chúng ta, cũng rất cảm kích vì tình cảm anh dành cho tôi, nhưng xin lỗi, tôi không thể cho anh câu trả lời mà anh mong đợi."

"Về sau, tôi thật sự cũng không có ý định bắt đầu thêm mối quan hệ nào nữa."

"Xin lỗi."

Bạch Lộ nói rất thận trọng, từng lời đều được cân nhắc kỹ, chỉ sợ làm tổn thương đối phương.

Jean khác hẳn với những người ngoài đường từng bạo dạn bắt chuyện, Bạch Lộ không nỡ dùng một câu "không hứng thú" qua loa để gạt đi.

Có những chuyện nói thẳng ra sẽ tốt hơn, cứ thành thật với nhau, không cần che giấu gì thêm.

Chỉ là…

Mãi đến lúc này Bạch Lộ mới nhận ra, những chuyện riêng tư mà đến cả bác sĩ tâm lý cậu còn khó lòng thổ lộ lại có thể nói ra trước mặt Jean.

Cảm giác tội lỗi vì đã từng lợi dụng Jean để lấp đầy nỗi cô đơn cũng vơi bớt đôi phần khiến cậu nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng.

Jean là một người tốt, xứng đáng với một mối tình thuần khiết hơn, khắc cốt ghi tâm hơn.

Đừng phí hoài tình cảm ấy cho cậu nữa.

Bữa tối này e rằng không thể tiếp tục.

Jean sẽ bỏ đi ngay bây giờ chăng?

Gương mặt anh ẩn trong vùng tối của ngọn đèn trần, khó đoán, hơi thở mỏng nhẹ, không rõ là đang tỉnh hay đã lạc vào cõi mông lung nào đó.

Bạch Lộ bắt đầu thấy bất an.

Cậu muốn nói vài lời an ủi, nhưng lại sợ khiến mọi thứ càng tệ hơn.

Không khí khẽ dao động, Jean điều chỉnh tư thế ngồi, đường nét điển trai đột nhiên thoát khỏi bóng tối, gương mặt sắc sảo hiện rõ trước mắt cậu. 

Nhịp tim như khựng lại một nhịp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!