[Rốt cuộc em còn định bướng đến bao giờ?]
Bạch Lộ ôm đầu gối ngồi trên bờ cát, đang thẫn thờ nhìn ra những con sóng bọt trắng dập dờn thì điện thoại trong túi bỗng dưng rung lên, một tin nhắn từ số lạ hiện lên.
Lẽ ra cậu nên chỉnh nhỏ âm lượng hệ thống, để âm báo bị tiếng gió và tiếng sóng lấn át.
Đằng này cậu lại đăm chiêu, vừa rút điện thoại ra thì đọc trúng từng dòng chữ ấy.
Vừa mới bình tâm lại chưa được bao lâu, mọi thứ bị phá sạch.
Kẻ nhắn tin ấy chính là bạn trai cũ Nam Nghiên Chu của cậu. Chia tay gần một tháng, cái thằng này cứ mãi âm hồn bất tán, đổi hết số này sang số nọ làm phiền cậu, dù cho chặn bao nhiêu lần vẫn cứ vô dụng.
Để thoát khỏi Nam Nghiên Chu, Bạch Lộ đã từng đổi ba cái SIM, thậm chí dọn hẳn ra nước ngoài, tìm mọi cách che giấu tin tức cá nhân chỉ để cắt đứt quan hệ với người cũ cho thật triệt để.
Nào ngờ mới yên được hai ngày cái của nợ này lại tìm tới.
Bạch Lộ tắt màn hình, hít một hơi thật sâu, rất muốn quăng điện thoại xuống biển.
[Công ty bị em phá thành như thế này vẫn chưa đủ à? Em còn muốn trừng phạt anh kiểu gì nữa?]
[Anh còn phải giải thích bao nhiêu lần nữa? Anh với La Tân chỉ là thừa dịp thì chơi thôi, cho dù cưới cậu ta về, trong lòng anh vẫn chỉ có em.]
[Chỉ cần em nhịn nửa năm là anh sẽ sáp nhập được nhà họ La, đến khi đó Nam Dương Điền Sản sẽ thành đầu tàu ở thủ đô. Bạch Lộ, em cứ nhất quyết phải đẩy chuyện này đến mức đó sao?]
Tin nhắn hiện hết lên một lượt, người bên kia nén nhịn lâu rồi cuối cùng bùng nổ.
Chiếc điện thoại bỏ trên cát rung bần bật, dần dần tiến về phía Bạch Lộ.
Khoảng nửa phút sau, tiếng rung mới bớt dần, Bạch Lộ thấy Nam Nghiên Chu dần khôi phục lý trí.
Quen biết 12 năm, cậu thừa biết hắn là loại người như nào.
[Xin lỗi, anh không có ý trách em.]
[Là anh có lỗi với em.]
[Tiểu Lộ, trở về đi.]
[Mấy ngày không có em, anh sắp điên mất rồi.]
[Anh yêu em.]
Sau khi ổn định lại cảm xúc xong, Bạch Lộ cầm lại điện thoại, đầu ngón tay thao tác như nở hoa, rồi với tốc độ khiến người ta há hốc mồm, cậu gửi đi một loạt câu chửi bằng "blackguy rage" khiến người ta bật cười.
Nam Nghiên Chu mặt dày như tường thành, mấy lần bom quốc hồn quốc túy trước đó hiệu quả nhỏ, lặp lại cũng chẳng hơn gì, tốt hơn là để đối phương tưởng mình gửi nhầm số.
[Who the hell is this tryna hit my texts with that weak
-ass shit?]
(* Thằng chóa nào gửi ba cái tào lao làm phiền tin nhắn tao vậy?)
[This nonsense? Quit cloggin" my phone, you retard!]
(* Ba cái lăng nhăng này có chó nó đọc. Thằng ngu, đừng làm đầy bộ nhớ điện thoại tao.)
[Can"t even type straight? f*ck you, dumb motherfucker!]
(* Đ*o biết gõ chữ sao cho ra hồn à? Cút đi con mẹ nó thằng ngu.)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!