Chương 9: Dỗ em đi

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Trời nhiều mây, ngày 27 tháng 10 năm 2024

Bạn học Tiểu Miên thân mến:

Cứ lấp lánh, lấp lánh, đầy trời đều là ánh sao, lơ lửng trên vòm cao, tỏa ánh sáng ngời như những đôi mắt.

Cứ lấp lánh lấp lánh, đầy trời đều là ánh sao.

Chúc ngủ ngon nhé.

___JY."

"Tớ nghĩ nếu có cậu đi cùng, chắc là tớ sẽ thích."

Tuy vẻ mặt anh vẫn còn giữ bình tĩnh như vành tai đỏ ửng kia đã vạch trần sự hồi hộp trong lòng khi anh thốt ra câu nói ấy.

"Được, cứ quyết định như vậy nhé." Thời Khâm Miên ngoéo tay với anh qua màn hình: "Vào ngày tớ về, dù có mưa hay không, cậu cũng phải ra đón tớ đấy, nhưng không được hằm hằm khó ưa như lần đầu tiên chúng ta gặp nhau đâu nhé."

Dường như anh đang nhớ lại lần đầu bọn họ gặp nhau, cũng như vẻ mặt "khó ưa" kia, hoặc cũng có thể anh đang mơ màng không vì điều gì, cây bút gel anh đang xoay trong tay bỗng nhiên văng ra ngoài.

Thời Khâm Miên chứng kiến tất cả nhưng không nói gì, vì chỉ cần cô nói, anh sẽ tìm cớ chống chế rồi tắt màn hình, vậy nên cô im lặng, cô còn muốn nhìn anh thêm một lúc, cho đến khi hết pin điện thoại.

Mười ngày sau, vào hôm cô về nhà, trời đổ mưa tầm tã như muốn thử thách tình bạn giữa hai người. Nhưng đề thi không tăng độ khó lên đột ngột, mà bắt đầu từ một cơn mưa phùn cơ bản nhất.

Khi chiếc xe vừa chạy qua ngã rẽ, Thời Khâm Miên đã thấy được bóng người quen thuộc đứng ở cổng khu nhà. Cô vội vàng nhờ mẹ dừng xe, lập tức mở cửa, nhanh chân bước đến gần, ôm chầm lấy anh từ phía sau.

Bà Thời hạ kính cửa xe xuống, nhìn hai người ôm nhau ở cổng khu nhà, bà bật cười cảm thán bọn họ thân thiết quá. Nhưng chỉ có anh nghe thấy câu nói này, vì bên tai Thời Khâm Miên là những tiếng tim đập thình thịch – chẳng biết là của ai.

Thời Khâm Miên ôm chặt cổ anh: "Cậu có chê tớ nặng, chẳng bế nổi không?"

"Không hề, cậu đâu có nặng." Anh thả lỏng tay, lắc lư vài cái.

Anh nói thật, cô không hề nặng mà còn khó tăng cân. Cô cao một mét sáu nhưng lại chỉ khoảng 40 ký. Trời hè, cô mặc áo tay ngắn, đôi lúc anh còn không dám chạm mạnh vào cô.

Vì anh thả lỏng nên mất cân bằng, Thời Khâm Miên sắp ngã xuống đến nơi, cô phát hoảng đến độ vội ôm cổ anh chặt hơn, hai chân kẹp ở hai bên hông anh.

"…"

"Cậu thế này thì tớ ngạt thở thật đấy." Anh suýt loạng choạng, bật cười nói.

"Được được được, tớ buông lỏng chút vậy."

Anh đỡ cô thật vững, bước vào khu nhà.

Thời Khâm Miên gác cằm trên vai anh, nhìn những sợi râu lún phún màu xanh nhạt trên cằm anh, cô vô thức đưa ngón tay cào nhẹ.

Ôi, cộm tay quá!

Anh cõng cô đến bên bệ đá cạnh bồn hoa rồi thả xuống, quay đầu lại, túm ống tay áo cô bước về trước.

Thời Khâm Miên bỗng bước nhanh hơn, muốn đi sóng vai cùng anh nhưng lần nào cũng bị anh vượt mặt: "Này, sao cậu đi nhanh thế?"

Mặt anh hơi đỏ, hỏi một đằng đáp một nẻo: "Về nhà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!