Chương 5: Cậu đang viết thư tình sao?

"Trời nhiều mây, ngày 7 tháng 10 năm 2024

Bạn học Tiểu Miên thân mến:

Lúc cậu cười trông xinh lắm, mong cậu phải cười nhiều hơn đó.

___JY."

Trong ký ức của Thời Khâm Miên, hôm đó cô nhìn thấy hoạt động viết thư trên một tạp chí văn học tuổi học trò.

"Mười năm sau…"

Khi ấy, cô còn nghiêm túc chia sẻ chủ đề của hoạt động này cho anh. Tan trường xong, cô chạy đến cửa hàng văn phòng phẩm ở cổng trường chọn giấy viết thư.

Cô túm lấy áo đồng phục anh mặc, chen qua nhóm người đọc truyện tranh ở cửa văn phòng phẩm, chạy đến trước bức tường đặt các loại phong bì nhiều kiểu dáng. Bên dưới mỗi loại đều dán một mảnh giấy đỏ nhỏ, ghi giá tiền khác nhau.

Thời Khâm Miên cẩn thận lấy bóp tiền ra khỏi cặp, kéo chiếc khóa, vì hôm qua cô vừa mua tạp chí nên không còn dư bao nhiêu tiền. Cô đứng tần ngần trước bức tường, định tìm một mẫu thư vừa hợp mắt vừa hợp túi tiền.

Một bàn tay vươn ra trước mắt Thời Khâm Miên, rút một phong bì màu hồng nhạt mà cô nhìn chằm chằm từ nãy đến giờ.

"Chọn cái này đi." Anh nói.

Thời Khâm Miên trợn to mắt, ngăn bàn tay này lại: "Mắc lắm, nếu mua nó thì hôm nay tớ không mua được xúc xích nướng nữa!"

Hình như anh đã thấy được khát khao xúc xích nướng cháy bỏng trong mắt cô, bèn giơ phong bì lên cao: "Cái này đẹp, tớ tự mua cho bản thân không được à?"

"Hóa ra cậu thích màu hồng nhạt! Sao không nói sớm!"

Thời Khâm Miên vô thức cất cao giọng, khiến những học sinh xung quanh tò mò nhìn qua. Anh rất là bất lực nhưng vẫn không cãi, chỉ vỗ nhẹ lên đầu cô rồi rút thêm vài phong bì màu đen cùng kiểu: "Chẳng phải thứ cậu thích cũng là thứ tớ thích hả, đồ ngốc!"

"Thêm cây xúc xích nữa, cầm đi tính tiền nốt."

"Con gà sắt mà nay đã chịu nhổ lông rồi! (*)" Cô mừng rỡ, thử giơ hai ngón tay ra: "Tớ muốn hai cây xúc xích, được không?"

(*) Ám chỉ người keo kiệt nhưng lại chịu chi trong trường hợp đặc biệt nào đó.

"Thêm một chai coca nữa nhé?"

"Còn kem thì sao? Tớ không muốn ăn bánh pudding nhỏ, tớ muốn ăn bánh pudding siêu to!"

Hôm ấy, bóp tiền của Thời Khâm Miên không xẹp đi mà bụng cô còn no căng.

Sau khi về nhà, bà Thời phát hiện cô ăn cơm chậm rì, bà cứ nghi ngờ nhìn mãi. Cuối cùng, bà chưa kịp hỏi thì Thời Khâm Miên đã chột dạ khai sạch.

Ngay khoảnh khắc sắp bị mắng, cô ôm vội bài tập chạy ra khỏi nhà, gõ rầm rầm vào cửa nhà đối diện. Mười mấy giây sau, cửa mở ra, anh cầm cây bút với vẻ mặt nhăn nhó:

"Tớ còn tưởng nhà cậu cháy rồi chứ, gõ cửa gấp thế." Anh vừa nói vừa cầm giấy viết thư, chỉ vào chỗ con quái thú nhỏ đã bị hỏng.

Thứ khiến Thời Khâm Miên tò mò không phải là những nét vẽ nguệch ngoạc kia mà là tờ giấy kín chữ, cô suýt thì dán cả mặt lên: "Cậu viết nhanh thế, chiều nay cậu còn bảo không biết được, cái đồ nói một đằng làm một nẻo, quỷ yêu gì đâu!"

Cô cười gian, rồi ngay khi sắp bước vào nhà anh, tai cô đã bị bà Thời "mai phục" sau lưng nhéo trúng.

"Về nhà." Bà Thời nói: "Sao con lại còn làm phiền bạn làm bài tập vậy?"

Thời Khâm Miên ôm tai kêu đau, còn người đứng trước mặt cô thì không có dấu hiệu gì là định giúp.

Không nghĩ khí gì cả! Cô nghĩ bụng, ngước lên cũng đã thấy anh đang cười, cười hả hê!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!