*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Trời âm u, ngày 5 tháng 10 năm 2024
Bạn học Tiểu Miên thân mến
Tớ vẫn luôn sợ cậu sẽ nhớ lại, nhưng tớ càng sợ cậu sẽ quên.
___JY"
…
Sau khi chính thức bắt tay vào tập tiếp theo của bộ truyện tranh, những ngày tháng tiếp theo cứ lặp lại và máy móc.
Thời Khâm Miên thích kéo chiếc ghế bập bênh ra chỗ ban ông nhỏ, vừa tắm nắng vừa xem kịch bản. Cô đặt tập tranh kí họa trên đùi, vừa có linh cảm là sẽ phác họa vài phân cạnh.
Cô mà nằm là nằm suốt cả trưa, chỉ tĩnh lặng, không chủ động nói chuyện với ai và cũng không muốn tán gẫu.
Giang Dư gợi ý cho cô nhận nuôi một chú mèo hay cún con, để trong nhà vui tươi hơn, nhưng lần nào cũng bị từ chối. Cô ngồi xếp bằng trước bàn ăn, cắm nĩa vào đĩa hoa quả do anh Giang mang đến, rửa sạch và cắt gọt tỉ mỉ, nghiêm túc nói: "Có thể em sẽ không chăm chúng tốt đâu, thôi đừng để chúng chịu khổ với em thì hơn."
"Được." Giang Dư cười đáp: "Vậy anh sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc bạn nhỏ duy nhất trong nhà."
Giang Dư nói được làm được, trong kỳ nghỉ ngày 1 tháng 10, một ngày ba bữa cơm đều do một tay anh nấu, thậm chí còn làm cho Thời Khâm Miên một thực đơn, để cô gọi món hằng ngày.
Đi kèm với đó là những "phiếu giá trị" để trả công, nội dung không giới hạn, ví dụ như:
1. Ôm bạn Giang một cái.
2. Hôn môi bạn Giang một cái.
3. Đi dạo mát với bạn Giang.
4. Đêm nay bạn Tiểu Miên không được thức khuya, ngủ trước 10 giờ rưỡi tối.
5. Hai người cùng nghỉ ngơi ba tiếng, không được làm việc.
…
Trong những ngày nghỉ cuối cùng, Giản Đào và Nghê Sơ Nhĩ đến chơi nhà Thời Khâm Miên.
Đến tối, sau khi về, hai người bọn họ sôi nổi bật mic trong nhóm chat ba chị em. Giang Dư làm bánh nướng phô mai chanh vani trong phòng bếp.
Hương bơ sữa, hương vani và vị ngọt ngào lan tỏa khắp phòng. Thời Khâm Miên gõ phím, mũi cứ hít hà như thể toàn thân mình đã ngập chìm trong mùi thơm ngào ngạt đó.
Sau khi nặn xong đế scone, nhồi nhân phô mai rồi cho vào lò nướng, Giang Dư múc một thìa phô mai dư thật to cho Thời Khâm Miên nếm xem hương vị ra sao. Anh vừa bước ra khỏi cửa đã thấy cô nhíu mày, đầu khẽ gật gù nghiêng về phía phòng bếp, nhưng mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại.
Giang Dư cười hỏi: "Bạn này đang giải quyết vấn đề khó cấp độ thế kỷ nào vậy?"
Thời Khâm Miên biết hình tượng mèo con tham ăn của mình đã bị phát hiện, cô đáp rõ ràng: "Em đang giải quyết vấn đề khó là làm sao có thể ăn được bánh mèo ngon tuyệt ngay lập tức."
Cô ngước lên, vừa thấy thìa inox trong tay Giang Dư, đã cười nói: "Được, bây giờ em đã giải quyết xong hơn một nửa rồi."
Cô há miệng chờ đút.
Vỏ chanh ngâm đường bào sợi trộn lẫn trong phô mai nguyên vị chua nhẹ, vừa ngậy vừa mát, như viên kẹo cầu vồng bọc đường chua, chỉ cần cắn một miếng là những mùi vị khác nhau như nổ tung trong miệng.
Thời Khâm Miên nuốt xuống, khen tới tấp: "Ngon, ngon quá!"
Giang Dư tiến lại gần, nghiêm túc nhìn cô: "Vẻ mặt này là sao thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!