Chương 3: Về nhà chung nhé

"Nắng, ngày 28 tháng 9 năm 2024

Bạn học Tiểu Miên thân mến,

Xin lỗi cậu, tớ nói dối.

Tớ sợ rồi.

___JY"

Hôm sau, Thời Khâm Miên ngủ đến trưa mới dậy.

Vai gáy đau nhức, cô mất một lúc mới xoa cổ ngồi dậy. Một tờ giấy nằm lại bên gối, là do Giang Dư để lại.

Chắc là vì anh định gọi cô dậy nhưng thấy cô ngủ say quá, không gọi được nên đành đi làm trước. Suy cho cùng thì hôm qua cô cũng quá mệt, ngủ rất ngon, không khác gì sắp ngất đi cả.

Thời Khâm Miên cầm tờ giấy lên, ra sức nhắm tịt đôi mắt mơ màng rồi lại mở ra, đảo mắt một lượt.

Sau khi kết thúc màn khởi động cưỡng chế, cô đọc nội dung trong giấy – đồ ăn sáng đã được nấu chín trong nồi, em dậy rồi chỉ cần cho vào lò viba quay là được, nhớ là đừng bật bếp, chờ trưa anh về.

Anh như người cha hiền sợ con mình chơi với lửa, hết lo cô bật bếp gas, lại sợ cô cầm bật lửa. Thậm chí anh còn trông coi, bắt cô trước khi ngủ phải để điện thoại tận bàn học sát tường, không được vừa sạc vừa chơi…

Đã sắp 25 tuổi rồi mà, Thời Khâm Miên lẩm bẩm, xốc chăn bước xuống giường.

Nắng trưa sáng ngời, chỉ cần kéo màn ra, ánh sáng dịu nhẹ màu vàng nhạt đã tràn khắp cả căn phòng ngủ. Cô vươn tay, thoải mái vươn vai, giẫm chân vài bước rồi cầm điện thoại lên.

Cũng có vài tin nhắn chưa đọc, không nhiều lắm. Cô mở khóa điện thoại, ấn vào ứng dụng, lướt đến khung chat cố định được ghim trên đầu.

Tin nhắn được gửi tới từ bảy giờ sáng.

Anh vẫn dậy sớm thế kia – lòng Thời Khâm Miên bái phục.

Thời gian vào ca làm ở đơn vị của Giang Dư là 9 giờ, nhưng thường thì hơn 6 giờ anh đã dậy rồi chạy bộ, tập thể dục, tiện đường mua đồ ăn sáng cho cô hoặc tranh thủ tắm rửa, vào bếp nấu xong bữa sáng xong mới đi.

Bác sĩ từng đề nghị Thời Khâm Miên dậy sớm hít thở không khí trong lành, đi bộ, chạy chậm để hồi phục tốt hơn. Nhưng trong chuyện này, Giang Dư chưa từng dỗ được cô dậy sớm, dù anh có khóc lóc năn nỉ cũng vô ích.

Thứ tư tuần trước, suýt thì anh đã dụ được cô dậy sớm với đôi mắt long lanh ướt át, ai ngờ ngay sau đó, lọ thuốc nhỏ mắt trong túi áo anh rơi "bộp" ngay trước mặt cô.

"Được lắm, anh nằm mơ đi!" Nói rồi, cô nhắm mắt lại, trườn vào ổ chăn một cách thành thạo.

Giờ đây nhớ lại, Thời Khâm Miên mãi không thể kìm được nụ cười bên khóe môi.

Cô vừa gõ chữ vừa mở cửa ra, liếc thấy có bóng người di chuyển trong nhà bếp. Cô ngước lên, đúng lúc bắt gặp Giang Dư đang thò đầu ra từ khung cửa.

Áo khoác và những giấy tờ, bản thảo linh tinh cô vứt tối qua trên sofa phòng khách đã được dọn dẹp gọn gàng. Vài cành hướng dương nằm im nơi bình hoa ở gần cửa sổ sát đất, hương thơm nhè nhẹ thoảng trong phòng, cùng với tiếng "tít tít" từ lò viba vừa hoàn thành nhiệm vụ.

"Em vừa dậy à?" Giang Dư rửa tay, lau khô rồi đi ra, gật đầu ra hiệu cho cô đến gần: "Em lót dạ trước đi, lát nữa ăn trưa luôn."

Thời Khâm Miên ngơ ngác, cầm điện thoại đứng lặng tại chỗ.

"Sao thế?"

Giang Dư lấy áo khoác mỏng trên lưng ghế, vừa ngẩng lên đã thấy Thời Khâm Miên nhìn chăm chú vào một chỗ, anh bước đến gần, khoác áo cho cô, ôm vai cô trêu chọc: "Em muốn xem xem anh có bỏ thuốc độc hay không hả?"

Bộ vest nghiêm túc trên người anh đã được đổi thành đồ nhà, Chất vải mềm mại lướt nhẹ trên má cô, thoảng mùi hương hoa của cùng loại sữa tắm.

Cúc áo ngủ được cài chỉnh tề – trừ hai cúc áo trên cùng. Anh cúi người ngang tầm mắt, cô chỉ cần ngẩng chút là thấy lồng ngực rắn chắc hồng hào kéo dài xuống, bắt đầu từ xương quai xanh ở cổ, rồi nhìn xuống không sót cảnh đẹp nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!