Chương 2: Bức thư của chàng trai ‘xa lạ’

"Mưa, ngày 27 tháng 9 năm 2024

Bạn học Tiểu Miên thân mến,

Hôm nay tớ đến tiệm thịt nướng gần trường, như nhớ về mười năm trước, tớ ngồi ở bàn bên cạnh, chỉ cần được thấy vẻ mặt ăn ngon lành của cậu, lòng tớ cũng dần hân hoan.

Cậu vẫn như lúc trước, ăn được món ngon sẽ gật gù hài lòng.

___JY."

Chiếc xe đỗ xịch dưới tán lá ngô đồng ven đường, lá cây ngả màu hơi vàng bị gió cuốn, rơi xuống chắn ngay trước kính xe.

Thời Khâm Miên cúi xuống nhặt một chiếc lá to, định mang về làm thẻ kẹp sách. Cô ngồi lên xe, thả lỏng thân mình, tựa lưng vào ghế, vừa ngậm ống hút vừa quay đầu hỏi: "Giờ chúng ta đi ăn cơm sao anh?"

"Ừ." Giang Dư tự giác nghiêng người kéo dây an toàn ở ghế phụ, cài giúp cô: "Em nghĩ xem có muốn đi quán nào không."

Đối với Thời Khâm Miên, bảo cô chọn là một chuyện đau đầu, thế là cô vỗ tay quyết định: "Em không kén ăn, đi đâu cũng được!"

Giang Dư nhìn cô, nhướng mày đáp: "Em không kén ăn ấy hả? Vậy không biết hôm qua ai là người đã lén gắp nấm và cà rốt qua chén anh đấy nhỉ?"

"…" Thời Khâm Miên á khẩu, vừa nhai đồ ăn vừa lúng túng nói không rõ: "Ờm… đó là một cô gái họ Thời nào đó thấy anh thích ăn nên cố tình gắp cho anh thôi."

Giang Dư lấy khăn giấy lót cho cô, giọng như dỗ dành: "Ừ, đúng là anh thích ăn nên mới giải quyết hộ luôn."

Thời Khâm Miên nhếch môi, rất hài lòng với đáp án này.

"Em có còn nhớ tiệm thịt nướng cạnh trường cấp ba hồi ấy không?" Lúc khởi động xe, Giang Dư hỏi cô. Vì không nghe thấy câu trả lời nên anh quay đầu lại, phát hiện Thời Khâm Miên đang nghiêng người cầm cuống lá, nhìn ra cửa sổ xuyên qua chiếc lá cây.

Trong trí nhớ của anh, trước đây, có lần trên sân thể dục sau khi tan trường, anh thấy cô đưa nước xong thì bèn ngồi dưới gốc cây, nhặt lá ngắm nghía. Cô thường giơ chiếc lá lên cao, nhắm một mắt nhìn vùng trời bao la, nhưng rồi cuối cùng, ánh mắt kia cũng sẽ hướng về khung bóng rổ ấy.

"A! Anh đang nói đến tiệm thịt nướng đó hả?"

Một đôi mắt long lanh sáng ngời va vào tầm nhìn, Giang Dư khựng lại để hoàn hồn: "…Ừ."

Thời Khâm Miên lập tức thấy hứng thú, cô chồm tới: "Tất nhiên là em nhớ! Lần trước chúng ta đến trường tặng kẹo cưới, em còn thấy có nhiều người xếp hàng lắm, tiệm vẫn bán đắt như thời chúng ta còn học!"

"Nhắc đến kẹo cưới, ôi chao, Giang Dư, số thư tình giáo viên chủ nhiệm đưa cho chúng ta hôm đó đâu rồi? Chắc không phải anh giấu chúng nó đi đấy chứ?"

"Hay là em về mở ngăn kéo nhà mình ra trước xem?" Giang Dư bất lực đáp.

"Ồ!"

Thời Khâm Miên mỉm cười tít mắt: "Hiểu lầm anh rồi."

Đó là điều bất ngờ vào một tháng trước, khi cô đã khỏe lại và đi cùng Giang Dư về trường cấp ba thăm thầy cô.

Lúc ấy, trong văn phòng, giáo viên chủ nhiệm vừa nhận kẹo cưới của họ, lại chợt nhớ ra một chuyện. Thầy vui vẻ lấy một xấp thư dày ra khỏi ngăn kéo, nói đấy là số thư tình thầy tịch thu từ Giang Dư, giờ là lúc nên trả về cho chủ nhân thật sự.

Thời Khâm Miên còn nhớ, lúc đó cô ngỡ ngàng một lúc lâu, rồi mỉm cười quay lại nhìn Giang Dư, còn Giang Dư thì đỏ bừng cả tai dưới ánh mắt của cô, ngại ngùng nhìn cô.

Một xấp thư, không chỉ dày mà còn nặng. Trên đường về, Thời Khâm Miên vẫn chưa kịp đọc được nội dung những bức thư này, chỉ đếm qua loa mà đã thấy được vô số câu mở đầu "bạn Tiểu Miên thân mến" hoặc là "tớ thật sự rất thích rất thích cậu" ở cuối thư – kèm theo cái tên "Khương Vũ" – một cái tên con trai xa lạ được ký trên tất cả những bức thư.

"Chắc không phải anh sợ bị thầy bắt quả tang rồi phạt, phải có cớ chính đáng nói số thư tình này không phải của anh, nên mới lấy một cái tên đồng âm đó chứ?"

"Giang Dư, anh thú vị ghê, sao lúc trước em không phát hiện anh hài hước thế này!"

Trong lúc chờ đèn đỏ, Thời Khâm Miên nhịn cười, cứ nhìn chằm chằm một Giang Dư đang lảng tránh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!