*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Trời quang, ngày 27 tháng 11 năm 2024
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Năm thứ mười thích em, đây là chuyện anh kiên trì nhất.
___JY."
…
"Việt Việt, môi cậu hồng quá…"
"Nhìn có vẻ mềm ha."
"Um…"
"Cậu ra sức đẩy mặt tớ như vậy làm gì!"
"Cậu…! Đừng lấy rượu của tớ đi mà!"
Trước bàn học, một tay Thời Khâm Miên gạt cánh tay chắn trước ngực mình, tay kia vươn tới muốn giật lại chai bia dứa đã bị cướp.
Cô cố gắng cúi người "gập thân về trước" một hồi, không những không giành lại được, trái lại, còn thấy anh lắc lắc chai bia xem còn bao nhiêu, rồi ngước lên uống sạch.
"Đây là tớ uống rồi mà!" Thời Khâm Miên nhào về trước, không ngờ anh lại buông tay lùi lại, thế là cô lao thẳng vào lòng anh.
Khó khăn lắm cô mới đứng dậy được, cô nhíu mày xoa xoa gáy: "Cái gì mà cứng vậy?"
"…"
"Chân ghế."
"Vậy chân ghế nha cậu cao ghê, cũng dài như chân cậu." Còn lâu cô mới tin lời dối trá của anh, cô nghiêng về phía anh, muốn lặp lại hiện trường cũ.
Vừa hay, anh túm lấy hai tay cô đang múa may quay cuồng, đè xuống bàn.
"Cậu say rồi à? Bia dứa?" Anh hơi khó tin, nhìn lại dòng chữ "đồ uống hương vị trái cây" in trên chai, tặc lưỡi xem có men rượu không.
"…Có cậu mới uống rượu ấy, uống bia dứa sao tớ say được!" Thời Khâm Miên mạnh miệng.
"Vậy tại sao cậu lại viết số Pi lên bài tập văn?" Anh buồn cười.
"Thôi được, tớ say bia dứa được chưa?"
"Ừ, cậu say đường trắng cũng được." Anh cười: "Còn bia không? Tớ cùng say với cậu."
"Hết rồi, tớ lén lút trộm chai cuối cùng ở nhà."
Thời Khâm Miên ngừng lại giây lát, cô rướn người tới gần anh, nhìn đôi mắt sáng lấp lánh kia là biết cô lại đang nghĩ ra trò gì.
"Chúng ta ra ngoài mua nhé?" Cô khẽ chia sẻ âm mưu.
"Mua rồi uống ở đó luôn." Anh tiếp lời thay cô.
"Ừ."
"Uống đủ rồi là về."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!