"Cậu càng vui vẻ bình an hơn tớ, tớ sẽ càng vui hơn."
Đọc dòng chữ này, Thời Khâm Miên bất giác sững lại.
Cô còn nhớ, đó là kỳ nghỉ hè kết thúc năm lớp 11, cô xem ngày tốt, chọn một hôm nắng vàng, đến chùa cầu phúc xin bùa với anh.
Hương khói lượn lờ trước đại điện, người qua kẻ lại tấp nập đông đúc.
Bồ Tát cúi mắt, từ bi độ chúng sinh, cũng tự độ chính mình.
Cô cung kính quỳ lạy, khấn nguyện điều ước.
Xong việc, cô quay lại, thấy anh vẫn chắp tay, nhắm mắt, lặng lẽ niệm. ô xin cho anh một chuỗi tràng chu sa và một lá bùa bình an, dặn anh phải luôn mang theo bên mình.
"Tớ xin bình an cho cậu hai lần đấy." Thời Khâm Miên nói: "Lúc nãy trong đại điện, tớ cũng xin bình an cho cậu."
"Còn cậu thì sao? Vừa rồi cậu khấn gì vậy?" Cô tò mò hỏi.
Anh mỉm cười, nhìn cô: "Tớ cũng cầu, cho hai chúng ta luôn bình an."
Nhưng cậu phải vui vẻ, và bình an hơn tớ.
Rốt cuộc, đến bây giờ Thời Khâm Miên đã hiểu, hóa ra khi đó anh vẫn không thốt ra nửa câu còn lại. Mà chiếc vòng chuỗi kia bỗng đứt lìa trong một nhiệm vụ quan trọng sáu năm trước.
Hôm đó, anh kể chuyện này cho cô nghe, còn an ủi nói chiếc vòng chuỗi đã hoàn thành sứ mệnh, chắn một tai ương giúp anh, bảo cô đừng sợ, anh vẫn còn giữ bùa bình an mà.
Bùa bình an, để bảo đảm bình an.
Nhưng anh lại mong cô được bình an hơn mình…
…
Lại thêm vài cơn mưa tầm tã.
Giữa hạ tuần tháng 11, An Thành chính thức vào đông.
Ngày đón Pudding cũng sắp đến.
Hoàng hôn một ngày cuối tuần, Thời Khâm Miên ôm chú cún nhỏ ngủ trưa lần cuối, lau sạch miệng nó sau khi ăn vặt xong. Ở chỗ thang máy, cô bế Pudding trả lại cho Tạ Tri Dậu: "Tạm biệt con nhé, dì sẽ nhớ con lắm."
Tạ Tri Dậu ôm đã quen tay, nắm móng vuốt chú cún lắc lắc mấy cái: "Pudding mau cảm ơn anh chị đi con."
"Đúng là làm khó nó." Giang Dư mỉm cười gãi cằm cún, nhẹ nhàng trêu: "Tạm biệt!"
"Gâu!"
Cún con há miệng một lúc mới kêu một tiếng non nớt. Hai bên trò chuyện một lúc, bọn họ mới về nhà.
Đóng cửa rồi, hai người không hẹn mà cùng đứng yên ở huyền quan, như thể chưa quen với việc phòng khách bỗng thật yên ắng. ảm nhận không khí là lạ, Thời Khâm Miên lén liếc Giang Dư, phát hiện anh cũng đang "lén lút" nhìn lại cô.
"…"
"…"
Lẳng lặng nhìn nhau một lúc, Thời Khâm Miên bật cười trước, đẩy tay Giang Dư: "Anh làm gì vậy!"
"Anh có làm gì đâu." Giang Dư giả vờ vươn vai, hoạt động tay chân như là bận rộn lắm, anh bước về trước: "Em đói chưa? Tối nay em muốn ăn gì để anh chuẩn bị."
Thời Khâm Miên nghĩ ngợi: "Cơm chiên nhé… cơm chiên thịt gà rong biển cay."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!