Chương 14: Cậu cũng là một người hết sức hết sức quan trọng với tớ

"Trời quang, ngày 8 tháng 11 năm 2024

Bạn học Tiểu Miên thân mến:

Em là bạn Tiểu Miên tốt nhất.

___JY."

Đó là một bức thư không đề tên ở cuối, cũng không có dấu chấm ngắt câu, thậm chí những từ "tớ" ở cuối cùng còn lem nhem vết nước.

Chắc ấy là nước mắt nhỉ?

Thời Khâm Miên thầm nghĩ, tay cô bỗng run lên, có cảm giác không dám lật sang trang tiếp theo.

Dù đã qua lâu như thế rồi, và giờ thì cô cũng chỉ đọc những dòng chữ như vậy thôi, nhưng cô vẫn có cảm giác hụt hẫng như rơi từ trên cao xuống.

Lòng miên man suy nghĩ, cô thở dài thườn thượt, cô chưa bao giờ quên cái ngày ấy.

Rõ ràng, buổi sáng hôm đó vẫn là trời nắng trong xanh, nhưng vừa đến chiều thì trời tối dần, hạt mưa lộp độp rơi.

Khi đó cô vẫn còn ngồi trong phòng anh, phối hợp với mẹ anh, canh giờ để gặp nhau dưới lầu.

Khi cô nhận được tin nhắn của mẹ cậu, nói khoảng hai mươi phút nữa sẽ xuống, cô bèn tắt điện thoại, lòng đã nghĩ đến vẻ mặt choáng ngợp bởi mừng rỡ và bất ngờ khi thấy được món quà bọn họ chuẩn bị cho anh.

Chỉ mới qua vài phút thôi, ngay khi Thời Khâm Miên sốt ruột cầm điện thoại xuống lầu, bỗng nhiên cô thấy anh nhíu mày, khẽ xuýt xoa "a" một tiếng, mặt trắng bệch cả đi.

Cô hoảng sợ: "Cậu sao thế?"

Anh cúi gằm: "Tớ không sao, chắc tối qua ngủ muộn quá nên tự dưng bây giờ tớ đau đầu…"

Thời Khâm Miên vội vàng đứng dậy, đóng cửa sổ lùa gió lạnh trước mặt anh, đẩy cốc nước về phía anh rồi chạm vào cánh tay anh.

Anh ngẩng đầu lên, nhìn vẻ mặt tỉnh táo hơn nhưng ánh mắt vẫn còn mơ màng. Sau một lúc, anh mới bưng cốc nước lên uống, chầm chậm đè lên tim mình.

"Khá hơn chút nào không?" Thời Khâm Miên lo lắng hỏi.

"Ừ, đỡ hơn rồi." Anh mỉm cười nhìn cô: "Chẳng phải cậu và mẹ tớ hẹn gặp dưới lầu sao? Sao cậu chưa đi nữa?"

"Á!" Thời Khâm Miên ngạc nhiên ngay: "Sao cậu biết vậy, tớ, cậu… tớ có nói với cậu đâu? Tớ nhớ là không có mà!"

"Ừ, cậu không nói." Anh đáp.

"Vậy là dì…"

"Thế mà dì lại nói hết!" Thời Khâm Miên ngỡ ngàng.

Anh khẽ nhướng mày: "Bây giờ cậu lại gọi dì trước mặt tớ hả, không gọi là mẹ nuôi nữa sao?"

"…"

Cô lầm bầm: "Dù sao thì hôm nay cũng là sinh nhật của cậu, tớ nể mặt cậu vậy."

"Được, nể mặt tớ." Anh bật cười đáp: "Tớ cũng có thể nể mặt, giả vờ không biết âm mưu của hai người."

"Ôi chao, hay cho một câu không biết!"

Nghe được sự ỉu xìu trong giọng cô, anh chọc vào lúm đồng tiền trên má cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!