Chương 13: Bỗng dưng muốn hôn cậu một cái

Lúc đó đã là gần 10 giờ đêm, các học sinh bắt đầu lục tục về nhà.

Hai người đứng đối diện, một trước một sau.

Trong phút chốc, Thời Khâm Miên không biết nên trả lời ra sao, chỉ đành lẳng lặng nhìn anh, yên tĩnh khác hẳn với một Thời Khâm Miên thường ngày.

Tầm mắt cô dừng ở ngọn hải đăng, ánh sáng vàng ấm áp xuyên qua đêm tối, hòa lẫn với sắc xanh dần nhạt của biển khơi. Quầng sáng nhấp nháy hắt lên gương mặt cô, tuy mờ nhưng lại rất sống động.

Sau một lúc lâu, thấy Thời Khâm Miên vẫn im lặng, anh chỉ đành vươn tay búng nhẹ vào trán cô.

Anh rụt tay lại, túm lấy balo của cô một cách dễ dàng: "Đi nào, có vẻ tớ không chờ được câu trả lời của cậu rồi."

Thời Khâm Miên lúng túng xoa chỗ vừa bị búng, né tránh ánh mắt anh, hạ giọng "ừm" một tiếng.

"Ừm." Anh bắt chước giọng cô: "Cậu đi trước, tớ đi sau."

"…"

Cô chầm chậm cất bước, mái đầu tròn dần cúi xuống.

Anh cũng rất kiên nhẫn, từ từ bước theo sau cô.

Nếu nhìn từ xa, người ta có thể hai người gần như bước đi đồng bộ, chậm rì như có một sợi dây buộc lại.

Anh cúi đầu nhìn kiểu tóc búi – sau khi cô gỡ tóc đuôi ngựa ra rồi vội buộc lại, vài sợi tóc con tinh nghịch không chịu nằm yên, cứ lòa xòa hai bên.

Anh giơ tay định vén gọn vào dây buộc tóc giúp cô.

"À này…"

Thời Khâm Miên bỗng dừng lại, xoay người ngập ngừng mấp máy môi. Nào ngờ người đi sau lưng đang thả hồn trên mây, không hề chú ý là cô đã đứng lại.

Hai người đi quá gần nhau, khi Thời Khâm Miên hoàn hồn, suýt thì va vào cằm anh. Tim cô đập hụt, hơi ngửa ra sau.

Rồi sau đó, bàn tay sắp chạm vào gáy cô chợt buông lỏng, nhanh nhẹn ôm hờ bên eo cô, tỏ ý che chở. 

Hai người nhìn nhau, bầu không khí xung quanh như vương đầy hơi ẩm, trở nên dinh dính. Sự mập mờ lặng lẽ lan tràn, quấn quanh hai người bọn họ.

"…"

Thời Khâm Miên ngây dại, tựa như bị một quả bóng trong suốt bao kín, ngăn cách toàn bộ âm thanh, chỉ còn lại hình bóng anh trước mắt.

Gần như vậy mà anh không hề buông cô ra.

Đến khi một cây kim vô hình chọc thủng quả bóng, tiếng sóng biển vỗ bờ và tiếng cười nói huyên náo của bạn bè ùa trở lại, cô mới giật mình tỉnh táo. Gò má đỏ bừng ngay tức khắc, tim đập loạn xạ, lòng cô đã dấy lên một suy nghĩ hoang đường, cô muốn bỏ chạy.

Cô nghĩ thế và cũng làm thế.

Cô cuống cuồng chạy về phòng, Nghê Sơ Nhĩ nhìn gương mặt đỏ bừng của cô, vội vàng cô hỏi sao thế. Cô bối rối sờ lên gò má nóng ran như bị thiêu đốt.

Lòng cô thầm nghĩ: toang rồi, toang cả rồi, chắc chắn anh đã thấy gương mặt đỏ bừng của cô, sau này cô phải làm gì đây?

Trước khi ngủ, chuyện này cứ canh cánh trong lòng cô.

Cũng trong những giây phút thoáng qua ấy, gần như cô đã chắc chắn mình đã nảy sinh một thứ gọi là "rung động", nhưng cô không dám thừa nhận, cũng không dám nói ra.

Cuối cùng, cô viện cớ là do mấy hôm trước đã thức khuya đọc tiểu thuyết ngôn tình trong tạp chí nhiều quá.

Về chuyện tình cảm, cô cũng trở thành người nhút nhát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!