Chương 1: (Vô Đề)

"Ngày 20 tháng 9 năm 2024

Bạn học Tiểu Miên thân mến, cuối cùng cậu cũng đọc được bức thư này rồi.

Bức thư kết thúc vào năm 2017, bảy năm sau, tớ lại dùng cách xưng hô này.

Xin chào, bạn Tiểu Miên thân mến.

Để tớ giới thiệu lại, tớ tên là Giang Dư. Là Giang Dư sẽ đồng hành cùng cậu trong những ngày tháng sau này, với một thân phận khác.

___JY."

6 giờ.

Chiếc đồng hồ cúc c* treo tường trong tiệm sách vang lên báo giờ, hương cà phê nồng nàn dễ chịu hòa quyện trong không khí.

"Chị Tiểu Miên ơi, lát nữa chị định về thế nào?" Trợ lý biên tập Giản Đào cúi người nhặt chiếc bút rơi dưới đất: "Em thấy dự báo thời tiết có nói hôm nay trời mưa."

Thời Khâm Miên đang chống cằm dựa vào bàn nghỉ ngơi, nghe vậy, cô bèn chầm chậm quay đầu lại. Cô không ngờ lại có nhiều người đến tham gia Chiếc đồng hồ cúc c* treo tường trong tiệm sách vang lên báo giờ buổi ký tặng truyện tranh đầu tiên của mình như thế, cô gần như kiệt sức.

Chủ cửa hàng kiêm bạn thân Nghê Sơ Nhĩ nhìn về phía bọn họ: "Đào Tử, câu này của em hơi thừa rồi."

Vừa có một nhóm khách rời khỏi tiệm, chỉ còn ba người bọn họ.

Nghê Sơ Nhĩ xem đồng hồ, chớp chớp mi trêu chọc: "Hai vợ chồng nhỏ nhà người ta đã tạm chia xa suốt ba giờ hai mươi phút rồi, người ta mới kết hôn đấy, em đoán xem ai sắp tới đón?"

Giản Đào bỗng hiểu ra, trộm cười một lát rồi cố tình kêu ca: "Ôi chao! Vậy về nhà rồi chị phải bảo anh rể bồi bổ cho chị thật tốt nhé!"

Thời Khâm Miên bật cười, chỉ biết nhìn hai người dở hơi bằng ánh mắt bất đắc dĩ, tiện tay với lấy hai mảnh giấy nhớ đã bỏ đi ở bàn bên cạnh, ném vào người bọn họ.

Một năm trước, Thời Khâm Miên đột nhiên nổi hứng vẽ mấy trang truyện ngắn về tuổi thơ thanh mai trúc mã, rồi đăng lên weibo. Ai ngờ vài tuần sau, lại có fan bắt đầu mong cô vẽ tranh.

Dần dà, càng lúc càng có nhiều người như thế, Thời Khâm Miên tranh thủ vẽ nốt trong thời gian nghỉ ngơi viết luận văn, nội dung là truyện ngắn về tuổi thơ thanh mai trúc mã.

Câu chuyện của nhân vật chính cũng theo nét bút của cô, từ lúc tiểu học quen nhau cho đến hết cấp hai, trùng hợp là khi nhân vật chính tốt nghiệp thì cô cũng tốt nghiệp.

Đàn em Giản Đào cùng ngành, nay là biên tập viên – đã đến tìm cô, mời cô cùng hợp tác xuất bản. Nếu không phải sự cố bất ngờ xảy ra vào mấy tháng trước, có lẽ cô đã bán quyển truyện này sớm hơn rồi.

Cơn mưa mùa hạ thường thích đến bất chợt.

Bọn họ vừa tán gẫu xong, hạt mưa đã rơi dồn dập xuống cửa kính, bầu trời biến thành sắc xám âm u.

Chuông cửa tiệm cứ reo vang liên tục, những người qua đường không kịp trú mưa vội vã chạy vào tiệm sách, Nghê Sơ Nhĩ lại bắt đầu bận bịu.

Thời Khâm Miên chống cằm nhìn ra ngoài, những vệt đèn đỏ rực sau xe đan xen cùng tầng mây đen áp xuống, vẽ nên khung cảnh nửa mơ nửa thực.

Cô mím môi lấy điện thoại ra, cô biết anh không thích mưa từ tận khi còn bé. Lần đầu tiên bọn họ gặp nhau cũng là lúc hoàng hôn mưa rơi, trong mùa hè oi bức thế này.

Cậu bé mười tuổi đi giày ướt sũng vì giẫm vào vũng nước, bị mẹ ép đứng trước cầu thang để làm quen với cô. Có lẽ do đôi giày quá khó chịu, thi thoảng cậu sẽ nhíu mày, lại bị mẹ lầm tưởng là sốt ruột, bị vỗ vào sau đầu.

Cậu cũng chẳng giải thích, chỉ đứng yên tại chỗ, thốt ra tên mình với vẻ mặt không cảm xúc rồi lạnh lùng hỏi: "Được rồi chứ mẹ?"

Thời Khâm Miên cũng không biết tại sao khi đó mình lại nhát gan đến thế, cô mấp máy môi, không thốt nên lời mà giọt lệ lại âm thầm lăn trước.

Cô thấy cậu bé đơ ra giây lát, hệt như đang đau đầu trước đề bài khó chưa từng làm, vẻ mặt anh bối rối đôi chút. Rồi cậu vội vã lục lọi trong túi, không tìm được khăn lau, bèn chạy về nhà lấy cả túi khăn cho cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!