Sau đó là tuần thi cử, mọi người đều bận rộn với các kỳ thi, Tất Hạ và Trần Tây Phồn không hẹn hò đi chơi nữa, nhưng hai người vẫn gặp nhau mỗi ngày.
Sáng bảy giờ, Trần Tây Phồn sẽ đúng giờ xuất hiện dưới tòa nhà số 31, Tất Hạ vác ba lô chạy xuống, hai người nắm tay nhau đi ăn sáng ở căng tin, sau đó đến thư viện tự học.
Đôi khi quá bận, Trần Tây Phồn sẽ nhắn tin trước trên WeChat, Tất Hạ liền ăn cơm và tự học cùng các bạn cùng phòng.
Không biết từ lúc nào, kỳ nghỉ đông đã đến. Kỳ nghỉ đông của Đại học Kinh Bình kéo dài từ giữa tháng Một đến cuối tháng Hai, điều này có nghĩa là hai người sẽ không gặp nhau trong một khoảng thời gian khá dài.
Trước đây, về nhà luôn là niềm vui, nhưng lần này, Tất Hạ cằm thấy rất lưu luyến. Cô mua vé tàu trước, ngày lên đường, Trần Tây Phồn lái xe đưa cô đến ga tàu cao tốc.
Đến ga, còn một khoảng thời gian trước khi lên tàu, Tất Hạ đưa cho anh Bánh Kem và một đống đồ dùng cho thú cưng, dặn dò: "Trong thời gian này, Bánh Kem sẽ giao cho anh chăm sóc. Nó không kén ăn, thức ăn cho mèo hay ức gà đều được, nếu có vấn đề gì anh cứ liên hệ với em."
Ga tàu đông đúc người qua lạ, không khí Tết càng lúc càng đậm.
Trần Tây Phồn xoa đầu cô, "Còn gì muốn dặn dò nữa không?"
"Ừm..." Tất Hạ suy nghĩ một chút, "Tối nay Bánh Kem có thể sẽ kêu, nếu nó kêu anh đừng quan tâm, chỉ cần một hai đêm là quen thôi."
Trần Tây Phồn khẽ "chật", "Ngoài mèo ra, không có gì muốn nói với bạn trai mình sao? Phải xa nhau hơn một tháng đấy."
Tất Hạ mím môi cười, "Chúc anh kỳ nghỉ đông vui vẻ, em sẽ nhớ anh."
Trần Tây Phồn: "Ôm một cái."
Tất Hạ ôm lấy eo anh, đầu cúi vào ngực, hít thở mùi hương của anh, "Biết đâu em sẽ về sớm."
"Lúc đó anh sẽ đón em."
"Kỳ nghỉ anh có buồn không?"
"Chúng ta có thể gọi video."
Nói thêm nữa sẽ lỡ tàu, Trần Tây Phồn cười, hôn lên trán cô, "Anh sẽ đợi em về."
Tiễn Tất Hạ đi, Trần Tây Phồn mang Bánh Kem về Cửu Chương Công Quán, vừa vào cửa đã thấy Lâm Sương Ngọc từ trên lầu đi xuống.
Tình trạng của Lâm Sương Ngọc đã tốt hơn nhiều, chỉ là vẫn còn uống thuốc. Nhìn thấy con trai xách một chiếc hộp vận chuyển thú cưng, bà hỏi: "Sao thế? Con nuôi thú cưng à?"
"Một con mèo." Trần Tây Phồn ngồi xổm xuống mở hộp, "Bánh Kem, ra đây."
"Meo..."
Bánh Kem sợ hãi, co rúm trong hộp run rẩy, không nhúc nhích.
Trần Tây Phồn đành phải đưa tay bế nó ra.
"Meo..."
Lâm Sương Ngọc đi tới, vừa nhìn thấy đã thích ngay, "Ôi, đáng yêu quá, lông mượt thế. "
"Mẹ, mẹ bế một chút đi?"
Lâm Sương Ngọc do dự một chút, cẩn thận bế Bánh Kem vào lòng, v**t v* đầu và cằm nó.
Bánh Kem cảm nhận được thiện ý của bà, dần dần ngừng run, ngoan ngoãn cọ cọ vào lòng bàn tay bà.
Lâm Sương Ngọc yêu thích không rời, "Con mua à?"
"Không, là của bạn gái con." Trần Tây Phồn thắng thắn nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!