Tiếp theo, Tất Hạ dành nửa tiếng thiết lập không gian nhỏ. Viết giới thiệu, cập nhật hiển thị, cảm giác dụng tâm kinh doanh này khiến người ta rất có thành tựu, cô đắm chìm trong đó không biết chán.
Trong phòng có notebook, vì kiểu dáng quá cũ nên bà Trần đã bỏ đi, Tất Lan Tĩnh lo lắng cô có thể cần đến nó nên đã mượn lại.
Nhân lúc này rảnh rỗi, Tất Hạ mở máy tính tiếp tục viết câu chuyện "Chim bay cùng cá", viết đến mười giờ vừa vặn hai nghìn chữ. Cô đăng hai nghìn chữ này dưới dạng nhật ký lên QQ phụ, rồi nhanh chon dọn dẹp đơn giản, ra ngoài đi đến phía Đông tiểu khu.
Đợi xe buýt ở đầu hẻm Bạch Tháp, cô tình cờ nhìn thấy hai cô gái đứng cạnh mình, một người đang thúc giục người kia, chủ động thêm QQ của một cậu con trai nào đó.
"Á, tớ không dám, nếu cậu ấy không đồng ý thì sao?"
"Kệ đi, thêm trước rồi tính! Trở thành bạn bè có thể theo dõi cuộc sống hàng ngày của nam thần có, cậu thật sự không động lòng sao?"
"Không được không được, bị cậu ấy từ chối thì xấu hổ lắm."
...
Tất Hạ ngẩn người nghĩ, nếu mình xin thêm QQ của Trần Tây Phồn, cậu ấy có đồng ý không?
Trực giác mách bảo với cô rằng, trong lòng thiếu niên có giới hạn riêng và khả năng cao là sẽ không đồng ý. Giống như đêm đó, cậu cho cô mượn ô, chỉ vì phép lịch sự, chứ không vì lý do gì khác.
Nói đến cùng, họ cũng chẳng thân thiết.
Cô gái bên cạnh vẫn lẩm bẩm, Tất Hạ mím môi, ngẫm nghĩ về trải nghiệm của mình; cô cũng rất muốn được xuất hiện trong danh sách bạn bè của Trần Tây Phồn.....
Cuối tuần đối với Tề Hạ luôn đồng nghĩa với việc làm việc nhà không ngừng nghỉ.
Khi đến phía Đông tiểu khu, cô đẩy cửa ra và thấy phòng khách bừa bộn, đồ chơi và quần áo nằm la liệt trên sàn, còn cả một núi nồi niêu xoong chảo đang chờ rửa trong bếp.
Nếu Tất Hạ không làm những việc này, thì Tất Lan Tĩnh, người sẽ quay lại vào buổi chiều, sẽ phải làm chúng.
Tất Hạ không phàn nàn, dọn dẹp phòng khách và bếp, ngồi trên ghế đẩu nhỏ học thuộc lòng vài từ vựng. Không lâu sau, Tào Thụ Vĩ trở về.
Tào Thụ Vĩ không biết đi đâu đó, hình như cả đêm không ngủ. Ông ngồi trong phòng khách phì phèo khói thuốc, tro bụi vương vãi khắp nơi, rồi bảo Tất Hạ nấu cho mình một bát mì.
Tề Hạ làm theo lời ông. Nấu xong mì, Tào Ngọc muốn ra ngoài chơi. Tào Thụ Vĩ trả lời qua loa, bảo Tất Hạ đưa Tào Vũ xuống lầu, đừng làm phiền ông nghỉ ngơi.
Bên ngoài khu dân cư có một khoảng đất trống có sân bóng rổ và mấy trò chơi trẻ em.
Tào Ngọc chơi cầu trượt một lúc, thấy mấy đứa trẻ khác ăn kẹo m*t, liền bĩu môi: "Chị, em cũng muốn ăn kẹo."
Tất Hạ xoa xoa đầu em, cười nói: "Được, chúng ta đi mua."
Mỗi tuần tiền sinh hoạt của Tất Hạ đều có thể tiết kiệm được ba bốn chục tệ, cô dẫn Tào Ngọc đến siêu thị mua kẹo m*t, rồi tự mua cho mình một chai coca, sau đó hai chị em ngồi trên ghế nhỏ trước cửa tắm nắng.
Bên cạnh siêu thị có một quán net, không lâu sau, một nhóm thanh niên nghiện internet bước ra, Tất Hạ nhìn thấy, Tào Mông cũng ở trong đó.
Tào Mông ngậm điếu thuốc, đang cười nói với một tên tóc vàng, hai người khoác vai nhau.
"Cái thằng vừa nãy đi giày AJ Dior phiên bản giới hạn, chắc phải hơn hai vạn nhỉ?"
"Đừng nghe hắn khoe khoang, thằng đó nhiều lắm cũng chỉ mang hàng nhái, màu của giày chính hãng đậm hơn đôi đó, tôi ở trường nhìn thấy người khác đi rồi."
Tên tóc vàng chép miệng: "Học sinh trường cậu giàu thế sao? Tên gì, nói cho tôi biết, tôi cũng muốn làm quen."
"Trần Tây Phồn, biết Ngân hàng đầu tư Hoàn Vũ phố Tài chính chứ? Con trai ông chủ ngân hàng đó, học lớp mười một trường tôi, nhà cực kỳ giàu, lại còn hào phóng nữa, nghe nói anh ấy tặng bạn mình một chiếc máy ảnh giá trị mấy vạn."
"Chà, cậu không muốn làm thân với người giàu có như vậy sao?"
"Tôi cũng muốn, tiếc là chúng tôi không cùng khối, cũng không cùng lớp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!