Tiếng đũa rơi rất nhỏ, ngoại trừ Hình An Á ngồi bên cạnh Tất Hạ thì không ai để ý.
Hình An Á nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ, Tất Hạ cảm thấy tim mình thắt lại, giọng nói có chút khó khăn: "Không cầm chắc."
"Tớ đi lấy cho cậu đôi mới."
"Được, cảm hơn cậu."
Hình An Á tạm thời rời khỏi chỗ ngồi, Tất Hạ cúi xuống nhặt đũa. Dưới gầm bàn, nơi không ai nhìn thấy, ánh mắt cô mới dám dừng lại trên người Trần Tây Phồn.
Hôm nay cậu đi một đôi giày thể thao trắng xanh, dưới bàn ăn đôi chân dài thoải mái duỗi ra, giống như một cậu ấm nhàn nhã tản mạn, phóng khoáng lại tự phụ.
Nhặt đũa lên, Hình An Á cũng đã quay lại, Tất Hạ dùng đũa mới tiếp tục ăn cơm. Vẻ mặt cô vẫn bình thường, chỉ là cảm thấy cơm thịt kho trong đĩa đã mất đi hương vị, thất thần nhai một cọng rau.
Cậu đã có bạn gái sao?
Là ai?
...
Rất nhanh, một loạt câu hỏi trong đầu cô đã có câu trả lời.
Trần Tây Phồn vừa nói xong mình có bạn gái, Hứa Ấu Phỉ và Hạ Kiêu đồng thời bật cười.
Hứa Ấu Phỉ cười ngả nghiêng, rất khoa trương: "Anh, bạn gái của anh không phải là đống mô hình máy bay ở nhà chứ?"
"Sao, không được à?" Trần Tay Phồn nhướng mày, không phủ nhận.
Hạ Kiêu lắc đầu, vẻ mặt đầy thất vọng: "Tôi thấy cậu bị nhiễm độc rồi, cả ngày coi máy bay như vợ. Thật tội nghiệp cho những cô gái theo đuổi cậu, họ còn không biết, trong lòng Trần đại thiếu gia, mỹ nữ căn bản không đẹp bằng máy bay."
Trần Tây Phồn biểu cảm bình thản đồng tình: "Vốn dĩ là không có."
"Chà, thật là lãng phí khuôn mặt này."
Trần Tây Phồn không khách khí đáp lại: "Ăn cơm đi, nói thêm một câu nữa áo bóng ký tên cũng đừng mong."
Mấy ngày trước một đội bóng ngôi sao nước ngoài tổ chức buổi gặp gỡ ở thành phố Bắc Kinh, áo bóng ký tên có tiền cũng không mua được, Hạ Kiêu cầu xin mấy ngày, Trần Tây Phồn mới gật đầu giúp đỡ.
Lúc này Hạ Kiêu không dám chọc giận cậu, vội vàng làm động tác kéo khóa miệng.
Hứa Ấu Phỉ cười không ngừng: "Hạ Kiêu, cậu thật nhát gan..."
Tất Hạ lúc này mới hiểu ra, nguyên lai bạn gái của Trần Tây Phồn, chỉ là mô hình máy bay.
Trái tim nặng trĩu như đổ nước, lại dần dần nhẹ nhõm.
Tất Hạ uống một ngụm sữa chua miễn phí của căng tin, vị đào, có một chút ngọt ngào.
Ăn cơm xong, hai nam sinh đi đánh bóng, Hứa Ấu Phỉ đi cùng Tất Hạ, Hình An Á về lớp. Trên đường, Tất Hạ không nhịn được hỏi: "Phỉ Phỉ, Trần Tây Phồn... có nhiều mô hình máy bay lắm sao?"
"Ừ, nhiều lắm, mỗi năm sinh nhật anh ấy đều nhận được quà là mô hình máy bay, ước tính có thể chất đầy một phòng rồi. Sao, cậu cũng thích mô hình máy bay à?"
Tất Hạ đành nói dối: "Không phải, ở quê tớ có một người bạn cũng rất thích máy bay, sắp sinh nhật rồi, tớ đang nghĩ có nên tặng cậu ấy một mô hình máy bay không."
Hứa Ấu Phỉ đưa ra chủ ý: "Vậy đi, lát nữa tớ gửi cho cậu nhóm hàng không cực khách, cậu nhớ thêm vào. Trong nhóm đó toàn là người yêu thích hàng không, các loại mô hình máy bay đều có thể tìm được. Anh tớ cũng ở trong đó, nghe nói rất đáng tin."
"Ừ, cảm ơn cậu."
Hình An Á cũng không nhịn được tò mò: "Vừa nãy Trần Tây Phồn nói cậu ấy có bạn gái, làm tớ sợ chết, còn tưởng biết được bí mật kinh thiên của nam thần."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!