Chương 7: (Vô Đề)

Tay cứng đờ của Tất Hạ khẽ nhúc nhích, lúc này, từ phía hành lang đột nhiên vang lên tiếng bước chân, từ xa đến gần, ngày càng rõ ràng.

Tất Hạ chợt tỉnh lại, trong khoảnh khắc ngẩng đầu lên, khuôn mặt mà cô đã nghĩ đến cả ngày bất ngờ đập vào tầm mắt.

Lúc này đúng là hoàng hôn, hành lang được phủ lên một vầng ánh vàng nhạt. Như một phép màu, thiếu niên đột nhiên xuất hiện, từ từ bước đến từ phía xa.

Thời tiết đầu xuân hơi lạnh, nhưng Trần Tây Phồn như không sợ lạnh, cậu mặc một chiếc áo phông trắng để lộ cánh tay, bên ngoài khác một chiếc áo thể thao màu xanh, phía dưới là một chiếc quần thể theo màu đen. Dáng người cậu gầy nhưng không mảnh khảnh, vai bằng mà rộng, đôi chân thon dài, thuộc kiểu người mặc gì cũng đẹp.

Trần Tây Phồn đi không nhanh không chậm, toàn thân toát lên một vẻ lười biếng, đồng phục khoác lỏng lẻo trên vai, tay phải cầm một lon coca.

Từ giây phút cậu xuất hiện, sự chú ý của nữ sinh trước mặt không còn ở Tất Hạ nữa.

Ánh mắt của nữ sinh trở nên sáng lấp lánh, vội vàng nói: "Cảm ơn, không cần đâu, tôi tự đưa cho cậu ấy."

"Trần Tây Phồn..."

Thiếu niên chậm rãi nhấc mắt, nhìn về phía họ.

Như đi tàu lượn, trái tim Tất Hạ đập mạnh một cái, cúi đầu tránh ánh mắt của cậu, quay người chạy về phía ngược lại.

Cô muốn rời đi nhanh chóng, nhưng cơ thể không nghe lời, càng đi càng chậm. Đồng thời, phía sau vang lên giọng nói của cô gái:

"Muốn gặp Trần đại thiếu gia thật là khó, hôm nay tôi đến lớp 5 ba lần đều không gặp được cậu."

"Có việc?" Giọng nói của Trần Tây Phồn hơi lạnh lùng.

"Cũng không có gì, lần trước tôi tặng socola cậu bảo quá nọt nên không nhận, vừa vặn mấy ngày trước bạn tôi đi Thụy Sĩ, tôi nhờ cô ấy mua loại socola đen không ngọt, lần này cậu chắc hẳn nhận chứ."

Bước chân Tất Hạ dừng lại một chút, lắng nghe, nhưng tiếc là không nghe thấy giọng nói của Trần Tây Phồn.

Trong lòng như có một cục bông, ngột ngạt, từng cơn đau nhói mỗi khi thở.

Gió nổi lên, cây khô trước tòa nhà giảng đường phát ra tiếng kêu xào xạc.

Tất Hạ cả người lạnh run, đầu óc cũng tỉnh táo hơn một chút.

Hành động này không chính đáng, Tất Hạ cảm thấy mình giống như một kẻ rình mò b**n th**. Dù rất muốn biết câu trả lời của Trần Tây Phồn, nhưng cô không dừng lại nữa, thẳng tiến rời đi.

Trên đường về nhà, Tất Hạ luôn nghĩ về chuyện này.

Nữ sinh đó là ai? Có vẻ như quen biết Trần Tây Phồn, liệu cậu ấy có nhận socola của cô ấy không?

Cô gái xinh đẹp, cử chỉ đàng hoàng, gia cảnh có vẻ cũng không tầm thường. Tất Hạ không thể không thừa nhận, cô ấy và Trần Tây Phồn... thật sự rất xứng đôi.

Một đống câu hỏi xoay quanh trong đầu Tất Hạ, càng nghĩ càng thấy chua xót.

Trên xe buýt, hành khách rất ít, mọi người đều cúi đầu làm việc của mình.

Bên ngoài, ánh đèn thành phố lấp lánh. Bên trong, cảm giác thất vọng sắp nhấn chìm cô.

Hôm đó, Hạ Kiêu và lớp bảy đá bóng, tình cờ hoạt động câu lạc bộ mô hình máy bay bị hủy, Trần Tây Phồn bị kéo đi đá SG.

Lớp 7 không mạnh, mấy người trên sân đều là tạm thời kéo đến, không giống Trần Tây Phồn và Hạ Kiêu, ngày nào cũng chơi cùng nhau, chỉ cần một ánh mắt là biết truyền bóng cho ai.

Trận đấu này thắng rất dễ dàng, hiệp một đã dẫn trước hai mươi sáu điểm, Trần Tây Phồn cảm thấy không có gì thú vị, dứt khoát trở về lớp sớm.

Lên đến tầng ba, cậu chú ý đến hai cô gái trên hành lang, một người cúi đầu Trần Tây Phồn không nhìn rõ, người kia là Thẩm Quất khoa văn.

Chưa đi được mấy bước, cậu bị Thẩm Quất chặn lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!