Chương 6: (Vô Đề)

Khi Trần Tây Phồn trở lại chỗ ngồi, một chân cậu đặt lên thanh ngang của bàn học, lười biếng không có tinh thần tựa lưng vào tường.

Giờ nghỉ giữa các tiết học, lớp học giống như một cái chợ, học sinh chạy qua chạy lại ồn ào, cậu cảm thấy mệt, cậu có yêu cầu cao về môi trường ngủ nên khó ngủ ở nơi ồn ào như vậy.

Trần Tây Phồn ngáp một cái, tay vuốt lại mấy sợi tóc rối ở trán, chuẩn bị đeo tai nghe chống ồn để ngủ thêm một lúc. Đột nhiên, có một người từ chỗ ngồi bên cạnh nhảy ra, mạnh mẽ khoác vai cậu.

Trần Tây Phồn bị kéo lệch một chút, phải chống tay lên bàn học để đẩy người kia ra, giọng nói uể oải: "Hạ Kiêu, cậu rảnh quá sao?"

"Ừ, không rảnh thì làm sao đến tìm cậu được." Hạ Kiêu mặt dày nói, "Sáng nay cậu đi đâu vậy? Hứa đại tiểu thư tìm cậu đấy."

Trần Tây Phồn ngả người ra sau tựa vào ghế, nói: "Trường mới một giáo sư khoa toán học của Kinh Đại đến giảng bài, bảo học sinh tham gia thi đấu đi nghe."

Khoa toán của Đại học Kinh Bình đứng đầu cả nước, Kinh Đại và trường trung học phụ thuộc Kinh Đại rất gần nhau, mời một giáo sư đến giảng dạy không phải chuyện khó.

Hạ Kiêu "ồ" một tiếng: "Suýt quên, đại thần toán học như cậu đã đăng ký AMC rồi, giáo sư Kinh Đại giảng thế nào, có nghe hiểu không?"

"Cũng được."

Hạ Kiêu biết, khi Trần Tây Phồn nói vậy có nghĩ là cậu hiểu hết, cậu ta vỗ vai cậu, chỉ về phía một hướng, nói: "Thấy không, lớp chúng ta năm nay cực kỳ náo nhiệt, Ngoài Hứa đại tiểu thư ra còn có một học sinh chuyển trường nữa."

Trần Tây Phồn không thềm để ý.

"Cô ấy ngồi cạnh Hứa Ấu Phỉ, tên là Tất Hạ, trông cũng khá xinh đẹp đúng không? Vừa rồi lúc cô ấy tự giới thiệu, Chử Dương còn trêu cô ấy nữa đấy."

Lớp học này đều là con cháu đại viện quen biết nhau từ nhỏ, trong nhà lại có quan hệ, từ tiểu học đến cấp ba nên có rất nhiều người quen.

Trần Tây Phồn rất được lòng mọi người, nhưng trong lớp 5, vì trong nhà có quan hệ, Hạ Kiêu và Chử Dương thân thiết với cậu hơn.

Lúc đưa biểu mẫu, Trần Tây Phồn không chú ý, bây giờ mới nhìn thấy Tất Hạ.

Trần Tây Phồn hơi ngạc nhiên, ánh mắt dừng lại trên người cô một giây, cảm giác cô gái vẫn như mấy hôm trước, thanh thoát, gầy gò, tóc đen cột thành đuôi ngựa thấp, lộ ra làn da trắng mịn phía sau tai.

Anh không quá chú ý, cũng không có hứng thú bình phẩm về ngoại hình người khác, trực tiếp đeo tai nghe rồi úp mặt xuống ngủ.

Buổi trưa, Hứa Ấu Phỉ muốn cùng Trần Tây Phồn đi ăn, hỏi Tất Hạ và Hình An Á có muốn đi cùng không. Hình An Á lắc đầu, Tất Hạ cũng từ chối, Hứa Ấu Phỉ liền đi trước.

Tất Hạ và Hình An Á ăn xong bún riêu ở căng tin rồi trở về lớp nghỉ trưa.

"Cậu muốn lấy nước không? Mình lấy giúp cậu."

Hình An Á mỉm cười đưa cốc nước cho Tất Hạ, "Cảm ơn cậu."

"Chuyện nhỏ thôi."

Máy nước ở cửa lớp, lúc Tất Hạ cúi xuống lấy nước nóng, cảm thấy có người đứng phía sau, liền bước sang một bên.

Chử Dương đứng bên cạnh cười nói: "Học sinh mới, ăn cơm chưa?"

Tất Hạ ngẩng đầu, nhận ra cậu chính là người sáng nay trêu cô là "tiểu tiên nữ phương Nam", lịch sự gật đầu: "Ăn rồi."

Chỉ một câu, thế là hết chuyện để nói.

Tất Hạ ôm hai cốc nước quay lại chỗ ngồi, Hình An Á kéo cô lại, nhỏ giọng nói: "Vừa rồi nói chuyện với cậu là Chử Dương, nhà giàu nhưng học kém, điển hình cho kiểu thiếu gia ăn chơi trác táng."

Đúng lúc đó, có một cô gái lớp khác đến, Chử Dương đứng ngoài hành lang nói chuyện với cô ấy.

Tất Hạ tò mò: "Cô ấy là bạn gái cậu ta à?"

"Chắc vậy, nhưng Chử Dương lúc nào cũng có rất nhiều cô gái vây quanh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!