Từ gác xếp đi ra, ánh đèn trên đầu từ tối chuyển sang sáng, Trần Tây Phồn từng bước từng bước, men theo cầu thang gỗ chậm rãi đi xuống.
Lúc nãy anh vào nhà trông quá khác thường, giống như bị phù thủy câu hồn.
Bà nội Trần lo lắng, đêm khuya không về phòng, cứ đứng ở đầu cầu thang tầng hai.
Thấy anh xuống, bà nội Trần đẩy xe lăn đến gần, khẽ nói: "Muộn rồi, đêm nay ngủ ở đây đi, bà bảo dì Vương dọn phòng cho cháu rổi."
Trần Tây Phồn mặt không chút cảm xúc, toàn thân như bị mất hết sức lực, sau cơn chấn động tâm lý lớn, tiếp theo là sự mơ hồ mờ mịt. Anh có chút mê man, nói: "Không cần đâu bà, cháu còn phải đi một chỗ."
"Đây..." Bà nội Trần há hốc miệng, "Gần mười một giờ rồi, ngoài trời lại đang mưa, cháu còn định đi đâu?"
"Đi gặp một người."
Bà nội Trần cố gắng khuyên nhủ: "Ngày mai đi không được sao?"
Trần Tây Phồn giọng điệu kiên quyết: "Không được!"
Đêm nay, anh nhất định phải gặp cô.
Sau đó, bà nội Trần và dì Vương nói gì, anh không để ý, thẳng bước xuống lầu ra ngoài.
Con đường trong vườn ấm ướt, đây là cơn mưa đầu tiên sau Lập xuân, nhẹ như lông, lất phất từ trên cao rơi xuống.
Trần Tây Phồn bước đi vững chắc, lưng thẳng tắp, nhìn bể ngoài không có gì khác thường, nhưng chỉ có anh biết, mỗi bước đi nặng nề thế nào, linh hồn anh như đã bay mất, chỉ còn lại một cái xác trống rỗng.
Đến cổng hẻm, nhìn thấy dưới cần gạt nước có một tờ giấy mong. Anh lấy xuống xem, là giấy phạt đỗ xe không đúng khu vực.
Anh không quan tâm nhét vào túi quần, tay chống lên thân xe, hơi thở càng lúc càng khó khăn.
Trân Tây Phồn đột nhiên rất muốn hút một điếu thuốc.
Đúng lúc con hẻm có một cửa hàng tạp hóa, diện tích không lớn chỉ khoảng mười mét vuông, trong căn phòng ánh đèn vàng mờ, một chiếc tivi cũ đang chiếu phim truyền hình.
Anh bước đến, lấy một bao thuốc và một cái bật lửa.
Khi thanh toán, chủ cửa hàng liếc nhin anh, giọng điệu thong thả: "Thất tình?"
Trần Tây Phồn lười đáp lại, lấy một điếu thuốc kẹp trên miệng, cúi đầu che gió, nicotine khiến anh tỉnh táo hơn.
Trần Tây Phồn đứng ở cổng hẻm như vậy, để mặc mưa phùn rơi trên người, thấm ướt chiếc áo khoác len đắt tiền.
Những hình ảnh từ khi quen biết Bạn Học Số 7, như phim chiếu rạp, từng cảnh từng cảnh lần lượt hiện lên trước mắt anh.
Người hẹn anh giao dịch ở hiệu sách đường Đồng An, bán tem đặc biệt 5-2003 với giá gốc, là Tất Hạ.
Ngày tâm trạng rất tệ trong kỳ nghỉ hè, gửi cho anh mười mấy câu chuyện cười, là Tất Hạ.
Cùng anh chơi game, hẹn nhau thi đỗ Đại học Kinh Bình, giúp anh tìm lại đồng hồ bỏ túi, cũng là Tất Hạ.
Từ đầu đến cuối, chính là cô, cũng chỉ có cô.
Mạng và hiện thực đan xen, những manh mối bị anh bỏ qua, lãng quên trước đây, từng chút một trùng khớp, vòng đi vòng lại, trong đầu anh cuối cùng cũng ghép thành bộ dáng Bạn Học Số7.
Như vậy, người Tất Hạ yêu thầm hồi cấp ba...
Thì ra là anh, thật sự là anh!
Anh sớm nên đoán ra, Trần Tây Phồn nhíu mày, tay nắm thành quyền, khớp xương kêu răng rắc, trong lòng như bị vô số cây kim nhỏ đâm vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!