Chương 5: (Vô Đề)

Tiếp theo đến lượt Tất Hạ, cô đứng lên bục giảng, ánh mắt nhìn thẳng vào bảng đen phía sau lớp, nói: "Chào mọi người, tôi tên là Tất Hạ, Tất trong màu đen, Hạ trong mùa hạ, trước đây tôi học ở tỉnh F..."

Nói xong câu đó, cô đột nhiên ngừng lại, đúng lúc một bạn nam đùa cợt, "Tiểu tiên nữ đến từ phương Nam..."

Giọng điệu bông đùa, còn kèm theo tiếng huýt sáo. Bầu không khí ngượng ngùng được giải tỏa, không khí lại náo nhiệt trở lại.

Thầy Hồ Trung Hải vỗ bàn để các bạn học yên lặng, chỉ vào hai chỗ trống ở hàng đầu tổ ba, nói: "Hai bạn ngồi ở đó trước."

Trong lớp học, mỗi bàn có ba người ngồi, mỗi người có hai bạn cùng bàn. Tất Hạ ngồi giữa, bạn cùng bàn bên phải là Hứa Ấu Phỉ, còn bên trái là một cô gái tên Hình An Á, người gầy gầy, đeo kính mắt đen, trông có vẻ là học sinh giỏi.

Ngày đầu tiên đi học không có gì đặc biệt, buổi sáng các thầy cô giáo đọc qua quy định rồi để tự hộc. Mới vừa ra chơi, Hứa Ấu Phỉ đã bận rộn giao lưu với các bạn bàn trước và bàn sau, còn Tất Hạ yên lặng đọc sách.

Cô lật sách học bào, nhận ra tài liệu học của trường mới và cách thức thi cửa khác biệt rất nhiều so với trước, tiến độ học cũng chậm hơn rất nhiều.

Tất Hạ nhỏ giọng hỏi Hình An Á: "Trường mình thường tan học lúc mấy giờ?"

Hình An Á kiên nhẫn trả lời: "Sau 4 giờ 20 sẽ có hoạt động ngoại khóa, nếu cậu không muốn tham gia thì cứ về thẳng."

"4 giờ 20?" Tất Hạ ngạc nhiên, "Không có tự học buổi tối sao?"

"Trường này không có học sinh nội trú, học sinh lớp 10 và 11 không tự học buổi tối. Nhưng nếu cậu muốn học thì cũng được, mỗi ngày từ 6 giờ 30 đến 9 giờ 30, ở phòng 3 hội trường bậc thang."

Tất Hạ hiểu rõ bản thân, hồi cấp 2 cô học khá giỏi, nhưng khi lên cấp 3 thì thành tích chỉ ở mức trung bình.

Bây giờ chuyển trường đến Bắc Kinh, nếu không cố gắng học hành, e là sẽ đứng cuối lớp.

Tất Hạ muốn tìm kiếm một người bạn học cùng, dũng cảm hỏi: "Cậu có tự học buổi tối không? Chúng ta cùng đi nhé."

Hình An Á: "Mình có lớp học một kèm một vào lúc 6 giờ, nên mình không học buổi tối. Nhưng vì cậu mới đến, hôm nay mình có thể dẫn cậu đi."

Thì ra là thế.

Không tự học buổi tối không có nghĩa là không học, mà là học ở một nơi tốt hơn. Bắc Kinh có nhiều tài nguyên giáo dục, điều mà học sinh ở các vùng quê không thể có.

Tất Hạ lại cảm nhận rõ sự chênh lệch của thế giới, không khỏi thở dài, nói: "Cảm ơn cậu nhé."

"Không có gì."

Chẳng qua bao lâu, chuông học vang lên, Tất Hạ ngồi yên không động, chăm chú mở sách học bài tiếng Anh.

"Có người tìm Hứa Ấu Phỉ để trò chuyện: "Hứa đại thiểu thư thật là giỏi, ở Mỹ lâu như vậy mà tiếng Trung nói cũng khá lắm."

"Hạ Kiêu, đừng có xem thường người khác!" Hứa Ấu Phỉ giật lấy ba chai sữa từ tay Hạ Kiêu, chia cho Tất Hạ và Hình An Á, rồi hỏi: "Anh tôi đâu? Nghe ba tôi nói anh ấy cũng học ở lớp 5, chẳng lẽ cố tình tránh tôi?"

"Không biết, A Phông sáng nay bị thầy gọi đi rồi."

A Phồn...

Nghe được cái tên này, Tất Hạ vô thức làm rơi bút, tạo ra một vết xước dài trên giấy nháp.

Cô tự nhé nhạo bản thân, có lẽ là do cô quá nhạy cảm.

Trường này có 20 lớp mỗi khối, dù Trần Tây Phồn cũng học ở trường này, nhưng làm sao có thể trùng hợp đến mức cậu lại học ở lớp 5?

Sau khi Hạ Kiêu rời đi, Tất Hạ hỏi Hứa Ấu Phỉ: "Anh họ cậu cũng học ở lớp chúng ta à? Cậu ấy tên gì vậy?"

"Ừm, ba tớ và ba anh ấy là anh em họ, chúng tơ từ nhỏ đã quen nhau. Nhưng tớ theo họ mẹ, anh họ tớ không phải họ Hứa, anh ấy họ Trần, tên là..."

Đúng lúc đó, tiếng bước chân gấp gáp vang lên, mấy cậu học trò nghịch ngợm bước vào lớp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!