Chương 42: (Vô Đề)

Cái lạnh dần dần bao trùm, vạn vật chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn vài chiếc đèn đường tỏa chút hơi ấm.

Tất Hạ cũng không hiểu tại sao mình lại khó chịu đến vậy, rõ ràng... cô đã tự nhủ rằng thích người này chỉ là chuyện của quá khứ. Nhưng thực tế, con người rất khó để giữ được sự ý trí tuyệt đối, cũng rất khó để kiểm soát được trái tim mình.

Cô nhìn Trần Tây Phồn, trong lòng dậy sóng cuồn cuộn, nhưng trên mặt vẫn phải giữ vẻ bình thản.

Tất Hạ cẩn thận thu dọn những cảm xúc đó, nở một nụ cười, đôi mắt đỏ hoe nói: "Không sao, trời lạnh quá, vừa rồi trên đường đi bị cát bay vào mắt."

"Mau vào đi."

Trần Tây Phồn không hỏi thêm, nghiêng người nhường lối dẫn cô vào nhà.

Bên ngoài biệt thự có chút giống nhà bà nội Trần, sau khi vào cửa đi qua khu vườn, men theo con đường gạch đỏ lên dốc là đến cửa chính.

Bước vào, ánh đèn trên đầu mang sắc ấm, Tất Hạ đứng trên tấm thảm mềm mại, ánh mắt vượt qua hành lang nhìn vào trong, có một khoảnh khắc choáng ngợp.

Đèn chùm pha lê chiếu sáng cả đại sảnh, trên tường treo những bức tranh của các danh họa, từng chi tiết đều thể hiện gu thẩm mỹ của chủ nhân. Một ngôi nhà rất sang trọng, nhưng lại thiếu đi hơi thở con người, giống như đã bỏ không từ lâu.

Trần Tây Phồn mở tủ giày ở hành lang, trong chiếc tủ trống rỗng tìm một lúc, lấy ra một đôi dép đi trong nhà dùng một lần chưa mở niêm phong đưa cho cô.

"Cảm ơn." Tất Hạ đón lấy, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh thay giày.

Thay xong giày, cô bước vào phòng khách ngồi xuống ghế sofa, đột nhiên cảm thấy hoang mang. Chạy đến đây tìm Trần Tây Phồn hoàn toàn là một hành động bốc đồng, giờ đây đã bình tĩnh lại, mới phát hiện không biết tiếp theo nên xử lý thế nào.

Cô phải giải thích thế nào về việc tại sao lại đến tìm Trần Tây Phồn?

Trong lúc căng thẳng, dường như phải làm gì đó để xoa dịu sự lo lắng này.

Trong nhà máy sưởi rất ấm, Tất Hạ nới lỏng khăn quàng cổ, cởi áo khoác dạ ra ôm trong lòng.

Trần Tây Phồn mở tủ lạnh, muốn lấy đồ uống cho cô, nhưng Cửu Chương Công Quán không có người ở thường xuyên, tủ lạnh cũng trống rỗng. Anh lại đi vào bếp, may mắn là hôm qua Dì Vương đến, để lại một ít trà.

Đun nước, pha trà, Trần Tây Phồn cầm lên một chiếc tách sứ trắng, rửa sạch, lau khô nước bên ngoài.

Anh mang ra, đặt lên bàn trà trước mặt Tất Hạ, "Uống chút nước đi."

"Cảm ơn." Tất Hạ không khát, nhưng vẫn cầm lên uống một ngụm, giải thích: "Hôm nay tôi tình cờ đến gần đầy phỏng vấn, vốn định mang áo khoác của cậu trả lại, nhưng..."

Một cái cớ quá vụng về, ngay cả cô cũng không thế tiếp tục bịa được nữa.

Trần Tây Phồn lại không truy cứu, "Không gấp."

"Cậu bị cảm rồi phải không?"

Trần Tây Phồn nhướng mày, "Ừm? Sao cậu biết."

Tất Hạ nắm chặt tách nước, chỉ vào cổ họng anh ấy, nói: "Nghe giọng cậu hơi khàn, và... trông cậu có vẻ không được khỏe."

Trần Tây Phồn khẽ giật mình, hạ mắt nhìn cô, giọng điệu đùa cợt: "Quan sát rất tinh tế đấy."

"Tôi..." Tất Hạ tai đỏ ửng, may mắn là hôm nay cô ấy không buộc tóc, Trần Tây Phồn chắc không nhìn thấy, "Chúng tôi làm phóng viên đều rất chú ý đến tiểu tiết."

"Lợi hại, phóng viên Tất." Trần Tây Phồn cười, giọng điệu lười biếng, có chút giống như đang trêu chọc cô, đáp lại: "Mấy ngày nay sốt liên tục, đã xin nghỉ rồi."

"Đã uống thuốc chưa? Hạ sốt chưa?"

Trần Tây Phồn không quan tâm lắm, "Tối qua uống một viên, chắc là hạ rồi."

"Thuốc hạ sốt mỗi ngày một đến ba lần, cậu phải uống đúng giờ." Tất Hạ lo lắng, cũng không nghĩ nhiều, theo phản xạ đưa tay lên trán anh, "Ở nhà không có nhiệt kế sao? Sao lại nói là chắc hạ rồi..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!