Có lễ vì đây là giờ cao điểm, đường vòng quanh sân bay đã tắc nghẽn. Tiếng còi xe liên tục vang lên bên tai, đèn hậu xe nối tiếp nhau.
Tất Hạ không hề mất kiên nhẫn, cô lấy mô hình máy bay ra, ngắm nhìn.
Trần Tây Phồn thấy vậy, hỏi: "Cậu cũng thích mô hình máy bay sao?"
"Không phải chuyên gia." Tất Hạ không dám kể công trước mặt anh, giải thích: "Chỉ là cảm thấy mô hình này rất có ý nghĩa kỷ niệm."
Vừa dứt lời, điện thoại trên ngăn chứa đồ đột nhiên rung lên, là của Trần Tây Phồn.
Trần Tây Phồn nghe máy, Tất Hạ lấy điện thoại trả lời vài tin nhắn WeChat, đợi cuộc gọi kết thúc, Trần Tây Phồn hỏi cô: "Cậu có phiền nếu tôi đi đón thêm một người nữa không?"
"Không phiền, ai vậy?"
"Hạ Kiêu, cậu còn nhớ cậu ta không?"
Tất Hạ tươi cười, "Đương nhiên nhớ rồi, hồi cấp ba, cậu ấy thường chơi cùng cậu."
Nghe vậy, Trần Tây Phồn nhướng mày, lại nghe Tất Hạ tiếp tục nói: "Cậu ấy và Phỉ Phỉ ngày nào cũng cãi nhau, bây giờ hai người họ còn hay liên lạc không?"
"Rất nhiều, từ nhỏ cãi đến lớn."
Trần Tây Phồn rẽ trái, xe rẽ khỏi đường cao tốc, đi trong ánh đèn neon lấp lánh hơn nửa tiếng, cuối cùng dừng trước một trang viên.
Tháng mười một ở Bắc Kinh đã rất lạnh, nhiệt độ âm ba độ, gió lạnh buốt. Hai người vừa từ Dung Thành trở về, như từ lò lửa bước vào tủ lạnh, cảm giác chênh lệch cực
lớn.
Xem xét Tất Hạ mặc không quá dày, Trần Tây Phồn để cô ngồi trên xe đợi, anh đón người xong sẽ quay lại.
Tất Hạ gật đầu nói được, nhìn qua cửa kính, chỉ thấy trang viên cổ kính trước mặt diện tích rất lớn, cổng sắt hoa văn, cột trắng, phong cách Mỹ điển hình.
Gió đêm thổi bay góc áo khoác Trần Tây Phồn, bóng lưng anh nhanh chóng biến mất trong bóng tối.
Trang viên này là lúc Trần Tây Phồn, Hạ Kiêu, Chử Dương học đại học mua để đầu tư chơi, Hạ Kiêu tinh thông ăn chơi, mấy năm nay là anh ta quản lý. Tối nay Hạ Kiêu có cuộc hẹn, đơn giản hẹn ở đây.
Bước vào nhà thấy người, Hạ Kiêu cầm áo khoác len đi tới, "Phồn ca đến rồi à..."
"Uống rượu rồi sao?" Trần Tây Phồn nhíu mày.
"Không uống rượu tôi tự lái xe về rồi, đúng lúc tài xế đột nhiên bị ốm..."
Hạ Kiêu lảm nhảm không ngừng, Trần Tây Phồn không đế ý, quay lại nói với nhân viên trang viên chuẩn bị một ít đồ ăn nóng để mang theo.
"Phồn ca, cậu đói sao? Vậy hay là, ăn một bữa rồi đi? Đúng lúc tôi tỉnh rượu..."
Hạ Kiêu bị ép lên lầu thay một bộ quần áo sạch sẽ, mùi rượu trên người không còn nồng nữa, quay lại lúc, nhân viên đưa cho Trần Tây Phồn một chiếc túi giấy nặng trịch, anh đón lấy xách đi ra ngoài.
Bên ngoài nhiệt độ lạnh đến chết người, ngã tư, một chiếc xe bật đèn cảnh báo.
Tất Hạ ngồi trên ghế phụ, đã xem đi xem lại mô hình máy bay đó mấy lần. Sau bảy năm, cô lại nhận được quà cảm ơn từ Trần Tây Phồn.
Bản thân điều này đã không thể tưởng tượng.
Một lúc sau, Tất Hạ thấy Trần Tây Phồn từ cổng trang viên đi ra, Hạ Kiêu đi theo sau.
Cửa ghế phụ đột nhiên bị mở ra, thấy bên trong có một cô gái đang ngồi, Hạ Kiêu lập tức choáng váng.
"Chết tiệt!" Hạ Kiêu dụi mắt, "Tôi quả nhiên say rồi, Phồn ca, trên ghế phụ của cậu có một cô gái xinh đẹp, đây là giả đúng không? Chắc chắn là giả rồi, mắt tôi hỏng rồi.."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!