Chương 40: (Vô Đề)

Mười hai giờ, máy bay từ từ khởi động, bắt đầu lăn bánh trên đường bằng. Tốc độ ngày càng nhanh, cuối cùng cất cánh, hướng lên bầu trời. Rất nhanh, máy bay đạt đến độ cao hành trình, các tiếp viên đẩy xe đồ ăn bắt đầu phục vụ.

Lên máy bay, Tất Hạ không thấy Trần Tây Phồn nữa, cô cũng không có thời gian nhìn anh. Đeo tai nghe, Từ Sam Khải điều chỉnh thiết bị xong, Tất Hạ nở nụ cười trước ống

kính:

"Xin chào các bạn khán giả, hôm nay là ngày 12 tháng 11 năm 2021, ngày chuyến

bay thương mại đầu tiên của máy bay nội địa CAOC08. Dưới đây, theo chân ống kính, chúng ta cùng xem hiện trường chuyến bay đầu tiên.."

Theo kế hoạch đã định, Tất Hạ trước tiên dẫn moi người xem vài khu vực trên máy bay, sau đó phỏng vấn ngẫu nhiên ba hành khách trên máy bay, cuối cùng ống kính

quay cánh đẹp bên ngoài cửa sổ.

Mây trắng chồng chất, ánh nắng rực rỡ.

Chuyến bay này từ Dung Thành đến Bắc Kinh, trong ba tiếng, máy bay đều rất ổn định, chỉ khi gặp luồng khí mới có chút rung lắc nhẹ.

Ba giờ chiều, máy bay hạ cánh đúng giờ tại sân bay quốc tế Thủ đô, trong khoang máy bay hành khách vỗ tay nhiệt liệt.

Đó là một cảm giác tự hào tự nhiên sinh ra, có người xúc động nói: "Cuối cùng chúng ta cũng có máy bay của

riêng mình."

"Đúng vậy, không cần phải ngồi máy bay Airbus Boeing của nước ngoài nữa, máy bay nội địa của chúng ta vừa khí phách vừa vững chắc."

"Ha ha sau này đi máy bay nhớ chọn hãng hàng không Thế Minh nhé, kỹ thuật phi công cực đỉnh, còn rất đẹp trai, tiếp viên cũng xinh."

Máy bay hạ cánh xong, hành khách lần lượt xuống máy bay, mỗi người đều nhận được một món quà lưu niệm từ hãng hàng không Thế Minh. Trong quà lưu niệm có cốc nước đồ chơi lông thú, USB nam châm, còn có một chiếc ba lô.

Một số hành khách đặc biệt may mắn, còn nhận được một mô hình máy bay bằng pha lê.

Tất Hạ đặc biệt thích mô hình máy bay đó, xuống máy bay đặc biệt hỏi tiếp viên: "Làm thế nào để có được mô hình máy bay CAC08 vậy?"

Tiếp viên đặt hai tay trước bụng, mỉm cười nói: "Xin chào, mô hình máy bay là dành cho thành viên thẻ vàng trở lên của hãng chúng tôi."

Quả nhiên, là đặc quyền của người chơi tiền tệ.

Tất Hạ cười hai tiếng: "Cảm ơn, tôi biết rồi."

Sau đó, công việc trong thời gian này cũng kết thúc, Từ Sam Khải đã quay đủ tư liệu, anh ta có thế trực tiếp về nhà.

Xuống máy bay, Từ Sam Khải hỏi: "Tất Hạ, cùng đi không? Xe tôi đỗ ở sân bay Thủ đô, đưa em về."

"Không cần đâu." Tất Hạ cười, "Tôi còn phải phỏng vấn nhân viên phi hành đoàn, chắc sẽ rất muộn."

Từ Sam Khải gãi đầu, "Được rồi, vậy tôi đi trước nhé. "

"Được, tạm biệt."

Phỏng vấn nhân viên phi hành đoàn là đã hẹn trước, nhưng phải đợi họ họp tổng kết xong. Tất Hạ và mấy phóng viên được dẫn đến phòng nghĩ, đợi đến tối mịt.

Trong lúc chờ đợi cô cũng không rảnh rỗi, tranh thủ thời gian hoàn thành bài viết công tác lần này, hơn bảy giờ tối, nhân viên đến tìm cô, "Phóng viên Tất, nhân viên phi hành đoàn đã xong rồi, có thế phỏng vấn."

"Được, làm phiền anh dẫn tôi đi."

Theo kế hoạch ban đầu, hôm nay phải phỏng vấn trưởng đoàn tiếp viên và một tiếp viên cùng bốn phi công buồng lái, nhưng khi Tất Hạ vào phòng họp lại không

thấy Trần Tây Phồn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!