Chương 36: (Vô Đề)

Cuộc gặp gỡ sau khi tốt nghiệp cấp ba này thật sự rất bất ngờ.

Tối hôm đó, về đến nhà, Tất Hạ phân loại quần áo bẩn của hai chị em rồi bỏ vào máy giặt.

Tất Viên đi tắm, tiếng nước chảy xối xả từ phòng tắm vọng ra, cô ôm Bánh Kem, ngồi trên sofa nhàm chán lướt điện thoại.

Dữ liệu thật sự chính xác đến đáng sợ, cứ như lắp camera trên đầu cô vậy, kịp thời đẩy cho cô một chủ đề: [Gặp lại sau nhiều năm, người bạn từng thầm thích giờ ra sao?]

Đầu ngón tay Tất Hạ khựng lại, sau đó nhấn vào.

Chủ để này khá hot, lượt thích lên đến 150k, bình luận hơn 30k, đang treo trên trang chủ và độ hot vẫn tiếp tục tăng.

Vừa gặp lại người từng thầm thích hồi cấp ba. Anh ta còn trẻ mà đã có con ba tuổi, mở một cửa hàng tạp hóa ở huyện, ngoại hình không thay đổi nhiều, chỉ là đã phong trần hơn, thời gian quả là một con dao sắc. Nghe hàng xóm kế, anh ta thường xuyên uống rượu đánh bài, cãi nhau với vợ, nói chung là khó diễn tả, tình cảm thầm kín của tôi đã hoàn toàn tan biến.]

[Hơn mười năm không gặp, năm nay vì công việc nên lại liên lạc, kết bạn trên WeChat. Thật lòng mà nói, chẳng có cảm xúc gì, mại người sống trong những vòng tròn khác nhau, sở thích khác nhau, thiếu niên ánh mặt trời trong lòng tôi, đã đi xa từ lâu.]

[Quay đầu không thấy quá khứ, gặp lại đã thành đại thúc dầu mỡ]

Cư dân mạng bàn tán sôi nổi, bình luận toàn những lời than thở, cảm thán rằng chẳng lẽ không có người thầm thích nào không xấu đi, không trở nên dầu mỡ sao?

Tất Hạ bỗng dưng hứng khởi, cũng viết một đoạn:

[Cậu ấy đã thực hiện được ước mơ thời thanh xuân, trở thành một phi công xuất sắc. Ngoại hình không thay đổi nhiều, vẫn rực rỡ như xưa, giữa đám đông vẫn là một ngôi sao sáng. Từng có chuyện khiến tôi nghĩ rằng cậu ấy sẽ không bao giờ trở thành phi công nữa, nhưng lần gặp này, tôi thật sự vui cho cậu ấy.]

Bình luận này vừa đăng lên, lập tức có người phản hồi, cư dân mạng nhận xét thẳng thắn:

[Phi công? Thảo nào, phi công thì làm gì có ai xấu.]

[Muốn nghe chuyện yêu thầm của tiểu tỷ tỷ quá QAQ.]

[Xác nhận hoàn tất, tiểu tỷ tỷ oi, qua từng chữ có thể thấy, chị vẫn chưa buông bỏ được đúng không?]

[Nào, kể câu chuyện của cô đi.]

Nhìn từng dòng bình luận, Tất Hạ ngẩn người một lúc, mũi đột nhiên cay cay, cô chỉ trả lời một bình luận: [Chuyện yêu thầm cũng giống nhau thôi, năm lớp 11 tôi rất thích cậu ấy, giờ ra chơi luôn lén nhìn cậu ấy, thậm chí chỉ cần vở bài tập của chúng tôi để cạnh nhau, tôi cũng vui cả mấy ngày.]

Tôi đăng ký một tài khoản phụ, vô tình kết bạn với cậu ấy trên QQ, nhưng tôi không dám nói mình là ai, luôn dùng thân phận người lạ để trò chuyện với cậu ấy. Mọi người đừng học theo tôi, hành vi này rất không khôn ngoan, nói khó nghe một chút là trốn tránh và lừa dối. Hãy thẳng thắn hơn, nếu có thể, hy vọng mọi người không cần yêu thầm.]

Sau đó, Tất Hạ không quan tâm nữa, tắt điện thoại về phòng nghỉ ngơi.....

Hôm sau là thứ bảy, Hình An Á ở nhà chuẩn bị lẩu, gọi Tất Hạ và Tất Viên đến nhà cô ấy ăn cơm.

Hình An Á nuôi một chủ chó Corgi, ăn cơm được một nửa, Tất Viên muốn xuống dắt chó đi dạo.

Tất Hạ dặn dò: "Đừng chạy đi xa, chỉ quanh khu nhà thôi, mang theo điện thoại đấy."

"Em biết rồi."

Hình An À bỏ thêm ít rau vào nổi lẩu đang bốc khói, cười nói: "A Viên đã trưởng thành rồi, em ấy muốn đi đâu thì cứ để em ấy đi, người lớn như vậy còn sợ lạc sao?"

"Cậu không biết đâu, em ấy có tiền án đấy." Tất Hạ chống cảm, nói: "Hôm qua em ấy ra ngoài, đi tàu điện ngầm nhầm hướng, tối muộn chạy đến Bình Dương, giờ nghĩ lại tớ vẫn thẩy sợ."

Hình An Á "à" một tiếng, "Vậy em ấy về bằng cách nào?"

Tất Hạ suy nghĩ một chút, cảm thấy không cần giấu giếm, thành thật nói: "Đúng lúc đó tớ đang ăn cơm với Trần Tây Phồn, Trần Tây Phồn lái xe đưa tớ đến ga Bình Dương, đón em ấy về."

"Khoan đã..." Hình An Á dừng động tác gắp lẩu, "Cậu và ai? Trần Tây Phồn? Trần Tây Phồn cùng lớp cấp ba của chúng ta sao?"

"Ừ, chính là cậu ấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!