Từ trung tâm thương mại đi ra, họ không quay lại con đường cũ mà đi vòng qua một con phố đi bộ đèn sáng rực, vừa đi dạo vừa quay về.
Con phố đi bộ không đông người, có một số cửa hàng nhỏ khá thú vị, đi ngang qua một hiệu sách cũ, Trần Tây Phồn dừng chân nhìn thêm vài giây.
Trong tủ kính có một tủ trưng bày rất lớn, chất liệu thủy tinh, từng ô từng ô xếp đầy tem thư.
Tất Hạ theo ánh mắt anh nhìn qua, cũng phát hiện ra.
Anh ảay vẫn thích tem thư đến vậy sao?
Tất Hạ hoàn toàn không hiểu gì về tem thư, lần đó giúp anh tìm bản đặc biệt 5-2003 cũng là tình cờ.
Cô đề xuất: "Vào xem một chút?"
Trần Tây Phồn ngẩng cằm, nói: "Chắc không được, ông chủ hình như chuẩn bị tan làm rồi."
Quả nhiên, vừa nói xong, liền thấy ông chủ đeo túi xách đi ra, khóa cửa nhanh nhẹn đạp xe đạp đi mất.
Tất Hạ: "Lần sau đến vậy."
Trần Tây Phồn đột nhiên cúi đầu nghiêng về phía cô, mùi hương thanh mát hòa vào hơi thở.
Anh hạ giọng, xem ra tâm trạng khá tốt, "Được, lần sau."
Đi dạo một lúc, rất nhanh đã quay lại xe, Tất Hạ ngồi lên ghế phụ thắt dây an toàn, Trần Tây Phồn đưa cho cô một túi giấy, "Cục sạc dự phòng."
"Được, làm phiền cậu rổi." Nghĩ đến vừa rồi ăn cơm là anh thanh toán, Tất Hạ hơi áy náy, hỏi: "Cậu khi nào rảnh, tôi mời lại cậu nhé, lần sau đừng tranh thanh toán với tôi nữa."
Trần Tây Phồn nhìn cô, một lúc không nói gì.
Lúc này đã gần mười giờ tối, màn đêm buông xuống bao trùm cả thành phố, trong bóng tối thần sắc của anh không nhìn rõ lắm, góc nghiêng vẫn như cũ đẹp trai.
Đài phun nước không xa vang lên tiếng nhạc bay vào xe, giai điệu nhẹ nhàng, là một bản nhạc không lời, tên gọi "Cho đến bình minh hoàng hôn".
Im lặng một lát, Trần Tây Phồn nói: "Gần đây có lẽ không được, tôi phải đến vùng Tây Nam huấn luyện một thời gian.
"Ừm ừm, cậu rảnh nói với tôi nhé."
Xe khởi động, Tất Hạ lại tò mò, "Cậu đã thăng cơ trưởng rồi, vẫn cần huấn luyện sao?"
"Đương nhiên." Trần Tây Phồn nhấn phanh điện tử, giải thích cho cô: "Cơ trưởng cũng phân cấp bậc, cách một thời gian sẽ có bài kiểm tra, kiểm tra không đạt sẽ bị giáng xuống cơ phó."
Tất Hạ cảm thán: "Nghiêm khắc quá."
"Ừm, dù sao nghề này trách nhiệm cũng rất lớn."
Tối nay thời tiết mát mẻ, tình hình đường xá cũng tốt, xuất phát không lâu, điện thoại của Tất Hạ reo, lại là Tất Viên.
Cô nghe máy: "Alo A Viên."
"Chị ơi, huhu "
Đầu dây bên kia vang lên tiếng khóc của Tất Viên, tim Tất Hạ thắt lại, lưỡi cứng đờ nói: "Sao vậy? Em ở đâu?"
Tất Viên nói: "Em đi tàu điện ngầm đi nhầm hướng rồi, bây giờ ở ga Bình Dương, tàu điện về đã ngừng hoạt động rồi, hơn nữa chỗ này, chỗ này quá hẻo lánh, không gọi được xe, em không biết làm sao về."
Tất Viên lần đầu đi xa, tối khuya bị kẹt lại bên ngoài, Tất Hạ lo lắng không yên.
Cô nhíu chặt lông mày, xác nhận: "Ở cửa C đúng không? Vậy em đứng yên đợi chị, chị gọi xe đến đón em, ừm... không sao đừng khóc đừng khóc, chị đến ngay."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!