Chương 34: (Vô Đề)

Tàu điện ngầm lúc tám giờ sáng giống như một chiếc hộp sắt, chật cứng những người lao động khổ cực, lắc lư theo tiết tấu.

Tất Hạ hơi ngẩn người, gõ chữ: [Có phiền cậu quá không?]

Trần Tây Phồn nói: [Không phiền, hôm nay đúng lúc nghỉ ngơi.]

Vì anh rảnh, Tất Hạ cũng không khách khí, nghĩ rằng có thể nhân cơ hội này mời anh ăn cơm, dù sao tối qua cũng nói sẽ mời.

Tất Hạ: [Hôm nay tôi phải đến tòa soạn viết bản thảo, địa chỉ tòa soạn ở cao ốc Nguyên Cách, có thể phiền cậu mang đến dưới lầu không? Tiện thể ăn tối cùng nhau?]

Trần Tây Phồn: [Cao ốc Nguyên Cách ở đường Sùng Cảnh à?]

Tất Hạ: [Ừm, tôi tan làm lúc sáu giờ.]

Trần Tây Phồn: [Được, tối gặp.]

Tất Hạ: [Tối gặp.]

Kết thúc hội thoại, Tất Hạ không lập tức thoát khỏi hộp thoại chat, cô nhìn mấy dòng chữ đó lặp đi lặp lại, nhấn vào trang cá nhân của Trần Tây Phồn.

Ngắm Ngôi Sao Lấp Lánh.

Anh rất thích biệt danh này sao? Từ hồi cấp ba dùng đến giờ vẫn chưa đổi.

Tiếp theo, Tất Hạ nhấn vào avatar của anh vào trang cá nhân. Phong cách nhật ký của anh không khác mấy so với thời cấp ba, ngoài thể thao ra là hoàng hôn, hầu như đều

là ảnh không có chữ.

Những bức ảnh hoàng hôn đó đa phần được chụp trên máy bay, độ cao mười nghìn mét, nhìn qua kính trước buồng lái,

chỉ thấy mấy xếp chồng nhau, hoàng hôn đẹp như tranh vẽ.

Tất Hạ lướt từng dòng nhật ký xuống dưới, đột nhiên tàu điện đến trạm, một đám người ào lên, không biết ai đã đẩy cô một cái. Tất Hạ tay trượt, nhấn like một dòng nhật ký của anh.

Tất Hạ vô cùng hốt hoảng, lập tức bỏ like.

Đến tòa soạn, văn phòng còn ít người, Tất Hạ vào phòng trà pha một ly cà phê, về chỗ ngồi không vội làm việc, lên mạng chọn nhà hàng.

Cô nhớ gần công ty có mấy chỗ khá ổn, giá trung bình khoảng 400, không gian yên tĩnh món ăn ngon, rất thích hợp để mời khách.

Một lúc sau, Cam Dao bước vào, ngáp ngắn ngáp dài.

Tất Hạ vừa xem điện thoại vừa trò chuyện với cô ấy: "Sao vậy, tối qua đi trộm mìn à?"

"Đừng nhắc nữa, tầng trên có người chuyển nhà, tối qua mười hai giờ còn ầm ĩ, ồn chết đi được." Cam Dao liếc nhìn màn hình điện thoại của cô, hỏi: "Chọn nhà hàng làm gì? Định mời ai ăn cơm à?"

"Ừm, một bạn học cấp ba." Vừa vặn Tất Hạ hơi phân vân, đưa điện thoại cho cô ấy xem, "Cậu giúp tôi xem, Giang Nam Tiểu Trúc và Trân Châu Phường, cùng mấy chỗ phía dưới, chỗ nào tốt hơn?"

Cam Dao trêu chọc: "Bạn học cấp ba nào? Chẳng lẽ là vị cơ trưởng điển trai đó sao?"

Tất Hạ giật mình, Cam Dao kinh ngạc: "Thật là anh ấy à!"

"Ừm, nợ người ta một ân tình."

"Ôi ôi ôi..." Cam Dao hùa theo, "Nhân tiện, vị cơ trưởng đó độc thân không? Nếu độc thân thì cậu có thể phát triển thử, dù sao loại mỹ nam đó, trăm năm khó gặp."

"Không biết." Tất Hạ đổi chủ đề, "Cậu giúp tôi xem, rốt cuộc nhà hàng nào tốt hơn?"

Cam Dao: "Cậu trực tiếp hỏi anh ấy không được sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!