Tất Hạ phủ nhận rất nhanh, như thể chậm một giây cũng là xúc phạm đến người đó, "Không phải, cậu ấy là bạn học cấp ba của chị, gặp ở sân bay nên đưa chị về một đoạn."
"Thật sao?" Tất Viên nhăn mặt, có vẻ hơi thất vọng, "Nhưng anh ấy đẹp trai thế, giống ngôi sao điện ảnh vậy, chị, chị không có chút ý nghĩ gì khác sao?"
Một hồi lâu, Tất Hạ không nói gì, dòng nước từ vòi hoa sen ẩm áp và dịu dàng, cô bóp một ít sữa tắm cho mèo, tạo bọt rồi thoa lên người Bánh Kem, nhớ lại một chuyện.
Năm 2018 vừa tốt nghiệp đại học, Tất Hạ không làm việc tại tạp chí Khoa Học Thời Đại, mà thông qua tuyển dụng của trường vào làm tại một tòa soạn nhỏ có tiếng ở Bắc Kinh. Cô gái mới vào nghề, ôm trọn nhiệt huyết lao vào lý tưởng làm báo.
Chẳng mấy chốc, hiện thực đã tặng cô một cú đấm đau đớn.
Tất Hạ được phân về mảng xã hội, phóng viên mới vào nghề lương thấp áp lực lớn, thường xuyên phải túc trực 24/24, những vất vả này còn có thế chấp nhận được, nhưng những mâu thuẫn nội bộ trong nhóm và tiêu chuẩn công việc lấy lượng truy cập làm trọng tâm trong thời đại truyền thông tự phát, khiến Tất Hạ không ngừng nghi ngờ bản thân, nghi ngờ giá trị của công việc này.
Ấn tượng sâu sắc nhất là lần cô gửi bản thảo cho biên tập kiếm tra, nội dung bản thảo không có vấn để, nhưng biên tập cho rằng tiêu đề không đủ giật gân, đã giúp cô đổi thành một cái có chút hàm ý, nói rằng như vậy mới thu hút được người dùng click vào.
Khoảng thời gian đó Tất Hạ rất mông lung, sau đó cơ thể không chịu nổi, nhiễm viêm phổi nhập viện nửa tháng, xuất viện xong cô liền nghỉ việc.
Khi nghỉ việc, biên tập đã nói với cô sáu chữ: Buông bỏ chủ nghĩa lý tưởng.
Trong sự nghiệp sau này, Tất Hạ đã gặp rất nhiều chuyện rất nhiều người, dần dần có được một bộ quy tắc ứng xử, ước thúc bản thân, không ép buộc người khác.
Từ một góc độ nào đó, Trần Tây Phồn cũng là một loại chủ nghĩa lý tưởng.
Thích anh, có một vạn lần tim đập thình thịch, thì cũng có hai vạn lần đắng chát như quả chanh.
Tất Hạ hiểu rõ, khi thích anh theo đuổi anh, những đắng cay và ủy khuất kia đều là tự mình chuốc lấy, cô không trách cứ bất kỳ ai.
Chỉ là cô đã không còn là cô gái mười bảy mười tám tuổi nữa, không còn dũng khí một lòng một dạ hướng về anh.
Trên cành cây, đã định mỗi người một nhánh.
Nghĩ đến đây, Tất Hạ vừa tắm cho Bánh Kem vừa nói: "Em biết cậu ấy là ai không?"
Tất Viên: "Ai vậy?"
"Cô trước đây từng làm hộ lý ở nhà bà Trần, cậu ấy là cháu trai của bà Trần."
Nghe vậy, Tất Viên cũng nghẹn lời.
Trước đây ở đảo Ất Châu, Tất Viên từng nghe người lớn nói, bà Trần mà cô chăm sóc gia thế thế này thế kia, rất nhiều từ ngữ cô đều không hiếu, dù sao kết luận đưa ra là:
Giàu có quyển thế, không thể nghĩ, càng không thể đụng vào.
Tất Viên ngượng ngùng nói: "Ô, em nói bừa thôi. "
...
Để tiện cho công việc, năm tốt nghiệp vào Thế Minh Hàng không, Trần Tây Phồn đã mua một căn hộ gần sân bay thủ đô, bình thường tan làm lái xe mười mấy phút là đến.
Công việc và huấn luyện phi công khá bận rộn, mấy năm nay ngoài việc thăm bà nội, anh không hay đến khu vực nội thành.
Từ Bán Xuân đi ra, anh lái xe về Cửu Chương Công ở phía tây Tam Hoàn, trên đường gặp đèn đỏ khá dài, Trần Tây Phồn hạ cửa kính tầm mắt quét ngang, đột nhiên thấy bên đường có một cửa hàng tiện lợi.
Anh dừng lại, nhớ ra, Giáng sinh năm cuối cấp ba, anh và Tất Hạ từng xem hai bộ phim tại cửa hàng tiện lợi này, "Aladdin và cây đèn thần" và "Tuổi 17".
Không cho anh thêm thời gian hồi tưởng, đèn xanh bật sáng, phía sau có tiếng còi thúc giục, Trần Tây Phồn thu hồi tầm mắt, một mạch thông suốt về Cửu Chương Công.
Trong nhà lạnh lẽo, không một bóng người, nhưng người giúp việc An An định kỳ đến dọn dẹp, sạch sẽ không một hạt bụi.
Trần Tây Phồn lên tầng hai, thay bộ quần áo rộng rãi đeo vòng tay thể thao, anh có thói quen tập thể dục, mỗi ngày ít nhất một tiếng để duy trì thế lực, nhưng hôm nay, đột nhiên cảm thấy không có hứng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!