Đêm Giao thừa vừa qua, bầu trời lại bắt đầu có rơi tuyết. Những tòa nhà cao tầng ở xa được phủ một lớp tuyết trắng xóa, còn những chiếc đèn lồng gần đó cũng đổi màu.
Khu vực nội thành của thành phố Bắc Kinh cấm đốt pháo hoa, không khí Tết cũng nhạt dần. Sau vài tiếng chuông dài vang lên, xung quanh lại trở về với sự tĩnh lặng.
Kết thúc việc thức đêm canh Tết, cô Vương gọi cô: "Hạ Hạ, vẫn chưa đi ngủ à?"
Tất Hạ tỉnh lại, hàng mi khẽ cụp xuống, che đi sự thất vọng, "Dạ, cô ơi, cháu đi ngủ đây."
"Ừ, về đi, bên ngoài lạnh lắm, đứng đó hóng gió sẽ bị cảm đấy."
Tào Ngọc đã ngủ say, Tất Hạ bế cô bé từ ghế sofa lên, theo cô Vương lên gác xép. Cô Vương dặn dò: "Hai chị em tối nay ngủ ở đây nhé, chỗ này rộng rãi, máy sưởi cũng đủ ấm, thiếu gì thì bảo cô."
"Cảm ơn cô Vương."
"Đứa bé ngoan, ngủ đi."
Cánh cửa đóng lại, Tất Hạ giúp Tào Ngọc c** q**n áo, đặt lên giường và đắp chăn cho cô bé. Cô chẳng có chút buồn ngủ nào, tắt đèn nằm trên giường, cầm điện thoại lên do dự một lúc, rồi nhấp vào avatar của Trần Tây Phồn, gửi cho cậu một tin nhắn.
Bạn Học số 7: Chúc mừng năm mới.
Sau khi gửi tin nhắn, Tất Hạ lại cảm thấy không ổn.
Cô không biết hiện tại Trần Tây Phồn thể nào, nếu dì Lâm không sao, có thế bình an vượt qua năm nay, thì lời chúc "Chúc mừng năm mới" này đương nhiên không có vấn đề gì. Nhưng nếu tình hình của dì Lâm không tốt, trong một cái Tết chắc chắn không vui vẻ, việc gửi lời chúc mừng năm
mới cho cậu, không phải là một sự tàn nhẫn sao?
Nghĩ đến đây, Tất Hạ thu hồi tin nhắn.
Cả đêm không ngủ, Tất Hạ trằn trọc không biết lúc nào mới chợp mắt được, chỉ nhớ trước khi nhắm mắt, cô thầm ước: "Mong rằng mọi chuyện chỉ là hư ảo."
Năm mới ở Bắc Kinh có hội chùa, hội đền và các hoạt động truyền thống khác.
Mùng hai Tết, Vương Bình rủ Tất Hạ đi chơi, Tất Hạ lấy lý do bài tập lớp 12 quá nhiều để từ chối. Những ngày sau đó, nhà bà Trần cũng không có ai.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, kỳ nghỉ đông cũng kết thúc.
Cuối tháng hai, học kỳ mới bắt đầu, kỳ thi đại học cũng đếm ngược. Trong một khoảng thời gian dài, Tất Hạ không thấy Trần Tây Phồn xuất hiện ở trường.
Cô đã tìm cơ hội hỏi Tất Lan Tĩnh, nhưng Tất Lan Tĩnh chỉ trả lời rằng không tiện nói ra ngoài, hơn nữa đó cũng không phải việc cô nên quan tâm. Hứa Ấu Phỉ vì chuẩn bị đi du học nên học kỳ hai lớp 12 đã không đến trường nữa, Tất Hạ không tìm được ai để hỏi thăm. Sau đó, các kỳ thi liên trường, thi thử toàn thành phố liên tiếp diễn ra, cô cũng không thế phân tâm ra được.
Giữa tháng ba, kỳ thi thử toàn thành phố kết thúc. Để thi lần này khá khó, Tất Hạ cảm thấy mình làm bài không tốt, từ khi ra khỏi phòng thi đã bắt đầu lo lắng về điểm số.
Ngày thi kết thúc, các giáo viên bắt đầu chữa đề. Tan học, đến lượt cô và Hình An Á cùng một bạn nữ khác trực nhật.
"Hạ Hạ, bọn tớ đi đổ rác nhé."
Tất Hạ đặt chổi xuống, nói: "Được, vậy mình lau bảng xong sẽ lau nhà."
Cô đứng lên bục giảng, cẩm khăn lau bảng gõ nhẹ vào góc tường, rồi giơ tay lên lau bảng. Phần trên cùng của bảng rất cao, kiễng chân lên vẫn không với tới, cô đang băn khoăn thì khăn lau bảng trong tay bỗng bị ai đó giật lấy.
Chử Dương cầm khăn lau bảng, vài cái đã lau sạch chữ viết, quay lại nhìn cô một cái, "Thế này là sạch rồi."
"Cảm ơn." Tất Hạ hơi ngượng ngùng nói.
"Không có gì, cậu trực nhật một mình à?"
"Không, họ đi đổ rác rồi." Để giảm bớt sự khó xử, Tất Hạ nói bằng giọng trêu đùa, "Hình như lâu rồi tôi không thấy cậu ấy ở trường."
Chử Dương nhìn cô, bỗng cười lên, "Ừ, dạo này lớp du học bận lắm, cậu không thấy Hứa Ấu Phi bị hành hạ thế nào đầu, bình thường cô ấy không trang điểm không dám ra khỏi nhà, giờ không rửa mặt cũng yên tâm đến lớp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!