Chương 26: (Vô Đề)

Ngày Giáng sinh năm 2013, thời tiết vô cùng khắc nghiệt với gió lớn và bão tuyết.

Tất Hạ và Trần Tây Phồn đã ở lại cửa hàng tiện lợi cả buổi chiều, xem xong "Aladdin và cây đèn thần", lại xem thêm một bộ phim Tây Ban Nha tên "Tuổi 17". Sau đó, cửa hàng tiện lợi dần dần đón thêm nhiều người, phần lớn là để tránh cái lạnh.

Đến tối, tuyết dân ngừng rơi, Tắt Hạ liếc nhìn đồng hồ, nói: "Đã muộn rồi."

"Ừ, về thôi."

Thu dọn đồ đạc xong, Tất Hạ định đi thì Trần Tây Phồn đột nhiên gọi cô lại.

Trần Tây Phồn đến quây thu ngân mua hai cốc cà phê latte nóng, đưa cho cô một cốc, nói: "Cầm lấy để ủ ấm tay."

Cậu thật sự là một chàng trai có giáo dục tốt và rất tinh tế.

Tất Hạ đón lấy, khẽ nói cảm ơn. Nhịp tim cô dần chìm đắm, ngọt ngào và chua xót đan xen, cô vừa vui mừng lại vừa buồn.

Vui mừng vì hôm nay cô đã có một khoảng thời gian thuộc về riêng mình và Trần Tây Phồn, buồn vì khoảng thời gian đó quá ngắn .

Bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, cả thế giới trắng xóa, tuyết phủ dày trên mặt đất, mềm mại và xốp, bước chân lên giống như đang giẫm lên kẹo bông.

Trần Tây Phồn hỏi: "Cậu vẫn sống ở nhà bà nội tôi à?"

"Ừ, trước khi thi đại học chắc tôi sẽ vẫn ở đó. "

Trần Tây Phồn cúi đầu gọi một chiếc taxi qua điện thoại, "Tôi đưa câu về."

Tất Hạ dừng bước giẫm tuyết, cô biết Trần Tây Phồn đã lâu không đến hem Bạch Tháp, nói: "Không cẩn phiền đâu, tôi tự về được."

"Không phiền, tôi thuận đường ghé thăm bà nội."

Vì trời tuyết, xe đến khá chậm. Trong lúc chờ đợi, cả hai đều im lặng. Bên đường có một khoảng đất trống, Tất Hạ vui vẻ giẫm lên tuyết, bước từng bước một.

Trần Tây Phồn nhìn cô, cậu cầm cốc latte, đứng giữa màu trắng xóa của tuyết, toàn thân toát lên vẻ tĩnh lặng cách biệt với thế gian.

Cậu hỏi: "Cậu thích tuyết à?"

Tất Hạ ngại ngùng, má ửng hồng, dừng bước giẫm tuyết, ", quê tôi ở đảo Ất Châu, Lam Thành không bao giờ có tuyết,

mùa đông cũng nóng bức. Từ khi đến Bắc Kinh, thấy tuyết rơi liền rất hiếm lạ."

Trần Tây Phồn nói giọng thoải mái, "Lam Thành cũng tốt, tôi thích trời nắng."

Trò chuyện vài câu, phía trước vang lên tiếng còi xe, là chiếc taxi Trần Tây Phồn gọi đã đến. Cậu bước lên mở cửa xe, ra hiệu cho cô lên trước, sau đó cũng cúi người ngồi vào.

Suốt chặng đường, cả hai đều không nói nhiều. Trần Tây Phồn có vẻ hơi mệt, dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, Tất Hạ thì thoải mái ngắm nhìn cậu.

Hơn ba mươi phút sau, xe dừng ở cổng Bạch Tháp, cả hai xuống xe.

Trần Tây Phồn đi trước, đến cổng, cậu quay lại nói: "Tôi vào đây, tạm biệt."

"Đợi đã" Tất Hạ chợt nhớ ra điều gì đó, lập tức gọi.

Trần Tây Phồn dừng bước, "Hả?"

Tất Hạ nhớ rằng, mấy ngày trước cô để một hộp bằng cá nhân trong cặp, lúc này vừa đúng lúc dùng đến. Cô lục lọi trong cặp, quả nhiên tìm thấy một miếng băng cá nhân từ

ngăn trong cùng.

Cô đưa tay ra, "Cái này... cho cậu, vết thương trên mặt cậu nên xử lý một chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!