Thời gian không cho phép hai học sinh lớp 12 lãng phí quá lâu. Trần Tây Phồn đi trước một bước, bóng dáng dài của cậu chìm vào bóng tối, tiếng bước chân dần xa.
Tất Hạ ngẩn người tại chỗ, mất vài phút mới xuống lầu trở lại lớp học.
Vừa ngồi xuống ghế, cô đã nằm úp mặt xuống bàn, cả người mệt lử không còn chút sức lực. Trong lồng ngực như có một quả bóng nhỏ đang nảy lên nảy xuống, không ngừng nhắc nhở cô rằng, tất cả những gì vừa diễn ra không phải là mơ.
Hình An Á hỏi: "Cậu sao thế? Mặt đỏ hết lên rồi kìa,"
"Không sao, vừa rồi ra sân thượng hóng gió một chút."
Hình An Á sờ lên trán cô, "Không sốt, nhưng cậu vẫn nên ít lên đó đi, gió to lắm, lạnh chết người đấy."
Đúng lúc này, chuông hết giờ vang lên, Hình An Á hỏi: "Đi vệ sinh không?"
"Đi." Ở trong lớp quá lâu có chút ngột ngạt, hai người cố ý đi đường vòng đến khu lớp 11 để vừa đi vệ sinh vừa tản bộ.
Khi đi đến cửa nhỏ ở góc đông nam của tòa nhà, Tất Hạ nghe thấy có tiếng nói chuyện phía trước.
Ba cô gái đứng bên cạnh bồn hoa, thảo luận gì đó rất sôi nổi, trong đó có một người là Tống Thanh Nguyệt.
"Cái gì thế này, trong ngăn bàn của cô ta giấu hơn chục lá thư tình, tất cả đều viết cho Trần Tây Phồn."
"Lá gan cũng to thật, không biết mình trông thế nào sao? Thanh Nguyệt, cậu không tức giận à?"
Giọng Tống Thanh Nguyệt rất bình thản: "Có gì đáng tức giận chứ, người thích Trần Tây Phồn nhiều lắm, mình không nhỏ nhen thế đâu."
"Cũng đúng, Trần đại soái ca có khi còn chẳng biết cô ta là ai, tự mình đa tình." Hai cô gái kia có vẻ đều là học sinh lớp luyện thi lại, thái độ lấy lòng Tống Thanh Nguyệt rất rõ ràng. "Mình nói thật nhé, Trần đại soái ca vẫn hợp với Thanh Nguyệt nhất."
Giong điệu của Tống Thanh Nguyệt thay đổi, làm bộ tức giận: "Cậu nói linh tinh gì thế?"
"Có gì đâu, mình thấy hai người thật sự rất xứng đôi. Nghe nói trong vòng quan hệ thế gia, sau này ai cưới ai cũng chỉ là chuyện một câu nói của người lớn, có đúng không?"
Tống Thanh Nguyệt trâm mặc một lát rồi nói: "Xác thật."
"Thế chẳng phải là xong rồi sao? Tống Thanh Trác và Trần Tây Phồn quan hệ tốt như thế, hai nhà lại quen biết nhau. Biết đầu sau khi tốt nghiệp đại học, ba mẹ cậu và ba mẹ Trần Tây Phồn lại ngồi xuống bàn bạc chuyện hôn sự thì sao, ha ha ha"
Tống Thanh Nguyệt đánh cô gái kia một cái, "Cậu muốn chết à!"
"Đúng rồi Thanh Nguyệt, thứ bảy tuần này cậu không phải định đến thư viện làm bài tập sao? Hay là rủ Trần Tây Phồn đi cùng luôn đi."
"Mình sẽ hỏi cậu ấy."
Ba người cười nói rồi rời đi, xung quanh khôi phục lại sự yên tĩnh, nhưng trong lòng Tất Hạ lại rối như tơ vò.
Hình An Á khoác tay cô, lẩm bẩm: "Cậu có nghe không? Ý của bọn họ là, Tống Thanh Nguyệt cũng thích Trần Tây Phồn, đúng không?"
"Chắc vậy." Giọng Tất Hạ hơi trầm xuống.
Tống Thanh Nguyệt thích Trần Tây Phồn, điều này không làm cô ngạc nhiên, thậm chí còn có cảm giác "quả nhiên là vậy". Lần đầu tiên nhìn thấy Tống Thanh Nguyệt ở nhà Hứa Ấu Phi, cô đã có suy đoán này rổi.
Tiếng chuông vào lớp vang lên, hai người vội vàng quay lại lớp học. Mọi người lại tiếp tục vùi đầu vào đống bài tập.
Tất Hạ hít sâu, cố gắng gạt đi những suy nghĩ hỗn loạn kia.
Có lẽ dù cô có cố gắng thế nào cũng không thể theo kịp bước chân của cậu, nhưng cô học hành chăm chỉ không hoàn toàn là vì Trần Tây Phồn. Đạt điểm cao, đỗ vào một
trường đại học tốt, đó mới là đều quan trọng nhất lúc này. quan
Cô lấy ra một để toán trong ngăn bàn và tiếp tục cặm cụi làm bài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!