Chương 21: (Vô Đề)

Thời gian trồi qua nhanh chóng, kỳ nghỉ cũng dần đến hồi kết. Giữa tháng 7, Tất Hạ đã đến lúc phải trở lại Bắc Kinh. Chu Mai đã mua sẵn cho cô vé tàu giường cứng, trước khi đi còn chuẩn bị một túi lớn đầy ắp cá nhỏ chiên giòn, bánh dừa và các đặc sản khác.

Tất Hạ dở khóc dở cười, "Bác ơi, không cần phải phiền toái như vậy đâu."

"Không phiền, không phiền. Những thứ này ở ngoài kia muốn ăn cũng không có đâu, mang nhiều một chút, cô của cháu chắc chắn cũng sẽ thích."

Sau bữa sáng, Tất Hạ chuẩn bị lên tàu. Cô kiểm tra lại hành lý và cặp sách lần cuối xem có quên gì không. Đằng sau, một đôi tay mũm mĩm vòng qua eo cô.

Tất Viên buồn bã, nước mắt lưng tròng, khẽ nói: "Chị ơi, em muốn đi cùng chị"

Mắt Tất Hạ lập tức đỏ lên. Bố đã mất, mẹ thì không biết ở đâu, Tất Viên là người thân thiết nhất của cô trên thế giới này. Ai lại nỡ lòng xa cách người thân nhất của mình chứ?

Nhưng không còn cách nào khác, hiện tại Tất Hạ không thể đưa em đi cùng.

Tất Hạ dẫn Tất Viên vào phòng, lấy khăn giấy lau nước mắt cho em, "Bác trai bác gái đối xử với em không tốt sao?"

"Rất tốt a, nhưng em... em chỉ muốn được gặp chị mỗi ngày."

Tất Hạ xoa xoa mặt em, dịu dàng dỗ dành: "Thôi nào, đừng khóc nữa. Đợi thêm một chút nữa, chị sẽ cố gắng học tập, cố gắng kiếm tiền, vài năm nữa sẽ đón em đến sống cùng chị nhé?"

"Ừm..."Nước mắt Tất Viên rơi lã chã.

Tất Hạ hít sâu một hơi, kìm nén nỗi buồn, vỗ nhẹ lưng em, sau đó lấy từ trong cặp ra một cuốn truyện đã được đóng thành tập.

"Em không phải lúc nào cũng muốn đọc truyện 'Chim bay cùng Cá' sao? Chị đã in xong phần đầu rồi, em đọc trước đi, lần sau chị về sẽ cho em đọc phần tiếp theo."

Nhân vật chính của "Chim bay cùng Cá" là một con chim hồng vĩ tên Tây Tháp và một con cá thiên thần tên Mâu. Câu chuyện xoay quanh hai nhân vật này, kể về cuộc phiêu

lưu vòng quanh thế giới đầy sóng gió của chúng.

Tất Viên ôm cuốn truyện, vừa khóc vừa nấc, "Vậy chị... phải giữ lời hứa, lẩn sau phải về thăm em nhé."

"Ừm, nhất định, hứa nhé."

Cuối cùng cũng dỗ được Tất Viên nín khóc, thời gian cũng không còn sớm nữa. Tất Hạ xách hành lý ra ngoài, thấy Chu Mai đang vẫy tay gọi: "Hạ Hạ, lại đây bác bảo."

Trước cửa có một cây đa cổ thụ trăm năm, cành lá sum suê, người dân trong thị trấn thích đến đây hóng mát.

Tất Hạ chạy đến, hỏi: "Bác ơi, có chuyện gì vậy?"

Xung quanh không có ai, Chu Mai lấy từ trong túi ra một phong bì đưa cho cô, nói: "Hai tháng trước, mẹ cháu về đây làm việc, bảo bác đưa số tiền này cho cháu."

"Mẹ cháu?" Mắt Tất Hạ sáng lên, sốt sắng hỏi: "Mẹ có nói gì không, có để lại số liên lạc không..."

Chu Mai an ủi: "Đừng nóng vội, nghe bác nói. Mẹ cháu nói bà ấy rất bận, không thể đưa hai chị em cháu đi cùng, chỉ có thế làm phiền hai bác chúng ta, để lại một ít tiền cho

hai cháu."

Tất Lực Quốc và Triệu Tương Quỳnh trước đây vốn rất tình cảm, gia đình bốn người tuy nghèo nhưng hạnh phúc. Sau đó hai người đột nhiên ly hôn. Lúc đó Tất Hạ mới mười lăm tuổi, sau đó Triệu Tương Quỳnh đi xa, từ đó không còn tin tức gì.

Mỗi người một số phận, Tất Hạ chưa từng trách móc Triệu Tương Quỳnh điều gì, chỉ là rất muốn được gặp lại bà.

Tất Hạ mím môi, hỏi: "Mẹ cháu sống tốt chứ?"

"Chắc là cũng ổn."

Tất Hạ gật đầu, "Cháu biết rồi."

Trong phong bì có hai vạn tệ, Tất Hạ lấy ra một nửa đưa cho Chu Mai, "Bác ơi, bác cầm lấy, sau này còn phải làm phiền hai bác chăm sóc Viên Viên."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!