Chương 20: (Vô Đề)

Tay cầm chuột của Tất Hạ run nhẹ, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, trong lòng đột nhiên hoảng loạn.

Trần Tây Phồn mời cô chơi game? Tại sao? Có phải cậu nhấn nhầm không?

Tất Hạ suy nghĩ lung tung, nhưng tay lại không kiềm chế được mà nhấn "chấp nhận", màn hình chuyến sang phòng đội.

Trò chơi này có tên là "Hành Động Tận Thế", bối cảnh trò chơi được đặt vào năm 7092, khi tài nguyên Trái Đất cạn kiệt, con người buộc phải tìm kiếm một ngôi nhà mới, cuộc chiến giữa những kẻ cướp bóc và những người bảo vệ bắt đầu. Mỗi trận đấu có hai đội, mỗi đội mười lăm người, tiêu diệt đối phương hoặc chiếm được tài nguyên là chiến thắng.

Mới hôm qua Tất Hạ vừa hoàn thành phần huấn luyện cho người mới, lúc này cô vẫn còn hơi mơ hồ. Trong phòng còn có vài người khác, ngoài Trần Tây Phồn và Hạ Kiêu, cô không quen ai cả.

Tất Hạ hoàn toàn không biết phải làm gì, bồn chồn đợi một lúc, nghe thấy giong nói của Hạ Kiêu vang lên trong tai nghe:

"Mọi người nghỉ ngơi chút đi, Phồn ca đi nghe điện thoại rồi, đợi cậu ấy quay lại là bắt đầu."

Tất Hạ ngần người, nghe ý này thì người vừa mời cô chơi game không phải là Trần Tây Phồn, mà là Hạ Kiêu sao?

Trước khi cô kịp hiểu ra, lại có người nói: "Lâu rồi không chơi, ngượng tay, chơi hỏng đừng chửi tôi."

"Cậu có thể tệ hơn người chơi ngẫu nhiên không?" Hạ Kiêu than phiền: "Hôm nay gặp toàn đồng đội ngu ngốc, làm tôi mất hết tinh thần. Chỉ cần cậu không phải là kẻ treo máy

hay diễn viên Oscar, tôi và Phồn ca sẽ dẫn dắt."

"Chúng ta không phải lần đầu cùng nhau chơi, chơi hỏng cũng không trách cậu, chỉ cần mời một bữa là được."

"Nói đi, có phải cậu chỉ muốn tôi mời đi ăn không?"

"Giờ mới biết sao haha."

Nghe giọng điệu, mấy người họ chắc chắn quen biết ngoài đời và quan hệ cũng khá tốt. Tất Hạ cúi đầu, cảm giác bất an càng lúc càng rõ.

Cô chơi game thực sự rất tệ, hay là... rút lui thôi, đừng làm xấu mặt nữa.

Đang do dự, tiếng kéo ghế vang lên, sau đó

một giọng nói xuất hiện trong tai nghe:

"Mọi người đã đủ chưa?"

Tất Hạ nhìn vào màn hình, phát hiện biểu tượng micro bên cạnh avatar của Trần Tây Phồn nhấp nháy, báo hiệu cậu đã quay lại.

Giọng nói của Trần Tây Phồn rất đặc biệt, âm cuối kéo dài, lười biếng mang theo chút bất cần, hòa cùng dòng điện khiến tai người nghe hơi ngứa.

Cậu ngồi xuống đeo tai nghe, liếc nhìn màn hình, hỏi: "Có người mới à?"

Hạ Kiêu giải thích: "Hôm nay ít người, tôi từ danh sách bạn bè QQ kéo đại hai người vào." Nói rồi, cậu ấy chào hai người mới, "Chào, bạn Nho Khô và Bạn Học Số 7, kỹ năng của các bạn thế nào?"

Người dùng tên Nho Khô là một anh chàng giọng trầm ấm, anh ấy trả lời: "Tôi là người mới, mong các đại thần dẫn dắt."

"Còn Bạn Học Số 7?"

Tất Hạ tim đập thình thịch, lúc này cô rất mâu thuẫn, vừa lo lắng hố đồng đội để lại ấn tượng xấu với Trần Tây Phồn, vừa không muốn bỏ lỡ cơ hội khó có được này.

Cô không dám bật mic, gõ chữ: [Tôi cũng là người mới, hôm qua chơi bị chửi rất nhiều, mong các đại thần dẫn dắt.]

Tai nghe yên tĩnh vài giây, mấy giây đó như bị kéo dài vô hạn, cảm giác lo lằng bao trùm lấy cô.

Tất Hạ vốn nghĩ mình sẽ bị đuổi khỏi đội, lúc này Hạ Kiêu nói: "Đã đến rồi thì cứ chơi đi, người mới thì người mới, nghe chỉ huy đừng diễn là được, cái này.. tôi dẫn Nho Khô, Phồn ca dẫn Bạn Học Số 7 nhé?"

Trần Tây Phồn nhai một viên kẹo bạc hà, giọng nói không rõ ràng: "Được, bắt đầu đi. "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!