Tất Lan Tĩnh: "Gia đình bà Trần rất tốt, bà ấy chỉ sống một mình trong nhà cũ, cuối tuần các con cháu sẽ tới ăn cơm..."
Nói xong, xe dừng lại, Hẻm Bạch Tháp số 56 đã đến.
Tất Hạ rời mắt khỏi ống tay áo đã bạc màu, nhìn ra ngoài, ánh mắt dừng lại trên căn biệt thự màu trắng trước mặt.
Cấu trúc kiểu Tây đơn giản và đối xứng, trong sân có vườn hoa, tượng và bể bơi không có nước, dưới những bức tường trắng và mái ngói đỏ là vẻ sang trọng xa xỉ không thể che giấu.
Cô chưa bao giờ thấy ngôi nhà đẹp như vậy, dù gần trong gang tất, những vẫn cảm thấy nó hơn xa những cung điện sang trọng trên ti vi.
Tất Lan Tĩnh trả tiền và mở cửa xe, gió lạnh tràn vào, khí lạnh như dao cắt vào mặt.
Tất Hạ thở ra một ngụm khí trắng, xoa tay và theo Tất Lan Tĩnh xuống xe, đi ra phía sao cốp xe lấy hành lý.
Mang đồ vào nhà, Tất Hạ mới nhận ra phía sao căn biệt thự màu trắng còn có một ngôi nhà hai tầng, rõ ràng là nhà phụ của biệt thự này, giữa hai ngôi nhà có một khoảng đất trống.
Tất Lan Tĩnh dẫn cô vào ngôi nhà hai tầng, chỉ vào một căn phòng nói: "Sau này cháu sẽ ngủ ở đây."
Diện tích phòng rất rộng, khoảng 20 mét vuông, đầy đủ bàn học, tủ quần áo và các đồ đạc khác, ánh sáng sáng sủa, cửa sổ nhìn ra vườn hoa, mùa đông nhìn ra ngoài chỉ thấy một mảng trắng.
Tất Hạ hỏi: "Cô ơi, cô ở đâu?"
Tất Lan Tĩnh chỉ vào phòng bên cạnh, "Ban ngày cô sẽ ngủ ở đây một lát, còn tối sẽ ở phòng bà Trần, bà ấy đi lại không tiện, cô phải chăm sóc bà."
Sau khi dọn hành lý xong, trời đã tối. Mùa đông ở phương Bắc tối sớm, Tất Hạ nhìn đồng hồ điện tử, lúc này mới chỉ có 5 giờ rưỡi.
Mới tới nơi, lại ở nhà người khác, Tất Hạ cảm thấy hơi ngượng ngùng, liền đề nghị: "Con muốn đi cảm ơn bà Trần."
Ăn nhờ ở đậu, lễ nghĩa không thể thiếu.
"Không vội, hôm nay có chút muộn, ngày mai đi."
Bữa tối là mì trộn tương, dưa leo cà rốt trộn đều với gia vị, vị ngọt pha lẫn mặn, Tất Hạ không quen ăn như vẫn ăn hết.
Sau chuyến tàu dài mệt mỏi, đêm đó cô ngủ rất say. Sáng hôm sau, Tất Lan Tĩnh vui vẻ tới tìm cô, nói muốn đưa cô ra ngoài.
"Không đi cảm ơn bà Trần sao ạ?" Tất Hạ vẫn nhớ chuyện này.
Tất Lan Tĩnh nói: "Trước tiên đưa cháu đi mua đồ."
Tất Hạ theo phản xạ muốn từ chối, nhưng nhìn vào tủ quần áo, cô lại nuốt lời từ chỗi trở lại.
Quần áo của cô ít ỏi, dù đã giặt sạch sẽ nhưng thật sự quá cũ, mặc đi gặp bà Trần quả thật không tốt lắm. Hơn nữa, đảo Ất Châu quanh năm như mùa hè, quần áo của cô chỉ toàn áo ngắn tay hoặc áo khoác mỏng, không thể mặc ở Bắc Kinh trong mùa động lạnh giá.
Tất Hạ không nói gì nữa, nhanh chóng buộc tóc lên và theo Tất Lan Tĩnh ra ngoài.
Hẻm Bạch Tháp nằm ở trung tâm thành phố, đi khoảng 800 mét về phía Đông là có thể nhìn xem lễ thượng cờ, con ngõ tuy náo nhiệt nhưng rất yên tĩnh, người dân sống ở đây không phú thì cũng quý.
Tất Lan Tĩnh có ý định giúp cô làm quen với đường xá, giới thiệu: "Trung tâm mua sắm không xa, từ đầu ngõ quẹo trái đi thẳng 200 mét là tới, bên cạnh có một khu trượt tuyết lớn..."
"Ở trung tâm thành phố cũng có khu trượt tuyết ạ?" Tất Hạ tò mò, cô chỉ từng thấy trên ti vi những khu trượt tuyết xây dựng bên sườn núi, người ta từ trên núi tuyết lao xuống, nhìn rất đáng sợ.
Tất Lan Tĩnh nói: "Đây là khu trượt tuyết trong nhà, vé vào cửa khoảng bốn năm trăm một vé, mấy đứa trẻ có tiền thường hay đến chơi vào mùa đông."
Khi nghe giá vé, Tất Hạ cảm thấy môn thể thao này còn đáng sợ hơn.
Đến đầu ngõ, Tất Lan Tĩnh sờ vào hai túi trái phải, thở dài một tiếng, "Quên mang ví rồi."
"Vậy chúng ta về lấy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!