Chương 19: (Vô Đề)

Mùa hè là thời điểm cao điểm du lịch, nhà ga tàu hỏa nhộn nhịp với cảnh tượng tấp nập. Tất Hạ lấy vé từ máy tự động, sau đó tùy ý chọn một hàng để xếp hàng vào ga.

Hàng người di chuyến chậm chạp, nhân lúc này, cô lấy điện thoại ra và mở QQ. Tốc độ mạng ở nhà ga rất chậm, danh sách tin nhắn cứ xoay vòng mãi, đợi một lúc lâu, tin nhắn mới tải xong.

Tất Hạ nóng lòng mở hộp thoại.

Trần Tây Phồn: [Lúc trước rất tệ, bây giờ đã khá hơn rồi, cảm ơn những câu chuyện cười của cậu.]

Cô không bị ghét.

Trong sảnh ga tàu hỏa đông đúc, mỗi người đều đang hướng về những phương trời khác nhau. Tất Hạ cầm điện thoại, cảm nhận được trong không khí oi bức của mùa

hè có một chút ngọt ngào.

Chuyến tàu về nhà khởi hành đúng giờ, hành trình hơn ba mươi tiếng, Tất Lan Tỉnh mua cho cô vé giường cứng. Trong toa tàu mùi khó chịu, nhưng Tất Hạ đã quen nên vẫn có thể chịu đựng được.

Từ Bắc vào Nam, chiều ngày 6 tháng 7, Tất Hạ đến ga tàu hỏa Lam Thành, sau đó chuyến sang xe buýt và tàu, cuối cùng cũng trở về đảo Ất Châu quen thuộc.

Lúc này đã rất muộn, Tất Hạ đeo ba lô bước ra từ bến tàu, liền thấy bác gái Chu Mai vẫy tay với cô.

"Hạ Hạ..."

Tất Hạ chạy đến, gọi ngọt ngào: "Bác gái, bác đợi lâu chưa?"

Chu Mai cười hiền hậu, đưa cho cô chiếc mũ bảo hiếm, "Không lâu đâu, tối nay cửa hàng không có khách, bác trai trông cửa hàng nên bác đến đón cháu, đi thôi lên xe, về nhà nói chuyện."

"Vâng."

Chiếc xe máy điện lao vút trên con đường vòng quanh đảo, gió biễn thối qua mặt, tiếng sóng vỗ rì rào, Tất Hạ cảm nhận được niềm vui lâu ngày mới trở lại. Ba mươi phút sau, xe dừng trước cửa nhà, từ khe cửa vọng ra tiếng trẻ con ồn ào.

Tất Hạ đẩy cửa vào, gọi to: "Bác trai, chị họ, A Viên, con về rồi. "

"Chị..." Tất Viên là người đầu tiên chạy ra đón cô, Tất Viên cao hơn và mập hơn, như một quả bóng lao vào lòng cô, ôm chặt lấy Tất Hạ không buông: "Hu hu... nhớ chị

quá."

"Chị cũng nhớ em." Tất Hạ xoa đầu em gái, mắt hơi ướt.

Biết Tất Hạ về, bác trai đã mua rất nhiều thức ăn, lúc này đang bận rộn trong bếp. Cả nhà vui vẻ ăn tối xong, tối hôm đó Tất Hạ và Tất Viên ngủ chung phòng, hai chị em nằm

trên giường nói chuyện riêng.

Tất Viên miệng không ngừng lảm nhàm: "Chị, thủ đô có vui không?"

Tất Hạ véo má em gái, "Chị đi học chứ không phải đi chơi."

"Ồ..."Tất Viên dùng đầu dụi vào người chị, "Vậy trường chị có lớn không?"

"Đất ở thủ đô đắt lắm, đắt như vàng, trường chị không lớn lắm, trường Đại học Kinh Bình bên cạnh thì lớn hơn."

"Em quen một người bạn trên QQ ở Bắc Kinh, cậu ấy nói con trai thủ đô rất đẹp trai, nói chuyện cũng hay, có thật không?"

Anh trăng bạc lọt qua cửa sổ, đêm trên đảo yên tĩnh và dịu dàng.

Đột nhiên, trong đầu hiện lên khuôn mặt phóng khoáng của ai đó, tim Tất Hạ thắt lại, nói với giọng dạy bảo: "Em còn nhỏ, đừng kết bạn bừa bãi trên mạng, bị lừa thì sao."

Tất Viên: "Chúng em chỉ nói chuyện thôi, không gặp mặt đâu, chị ơi, con trai thủ đô có đẹp trai thật không?"

Im lặng một lúc lâu, Tất Hạ gật đầu, "Đẹp trai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!