Tất Hạ vừa bước ra khỏi lớp học, nghe thấy câu nói này bước chân không khỏi dừng lại. Đột nhiên, cô có chút không dám tiến lên phía trước.
Lớp Bốn bên cạnh vốn đang dọn dẹp, những tiếng kéo ghế, đóng cửa liên tục lúc này đều đột ngột dừng lại, tất cả mọi người đều dựa vào lan can hành lang, vươn cổ nhìn xuống
dưới.
Lại là cô gái nào tìm cậu tỏ tình đây?
Trái tim như bị một bàn tay nằm chặt rồi xé toạc ra, mũi cô cay cay, nắm chặt tay, cố gắng kìm nén cảm xúc nói: "Các cậu xem đi, tớ về quét dọn trước."
Hình An Á kéo cô lại: "Không vội, hôm nay lại không có đoàn thanh tra, có chuyện hay sao không xem, đi đi đi..."
"Tớ phải xem xem, ai dũng cảm muốn làm chị dâu tớ thế." Hứa Ấu Phỉ dẫn đường phía trước, rất nhanh, Tất Hạ bị hai người họ kéo lôi vào đám đông.
Vị trí họ đứng tầm nhìn khá tốt, hiện trường tin đồn có thể nhìn thấy rõ ràng.
Tất Hạ hít một hơi thật sâu, dựa vào lan can người hơi nghiêng xuống, liền nhìn thấy dưới tòa dạy học, Thấm Quất và Trần Tây Phồn đối mặt với nhau, một người đỏ mặt, một người cúi đầu.
Thẩm Quất hôm nay đã trang điểm cẩn thận, áo sơ mi trắng váy kẻ caro, đúng chuẩn nữ thần học đường thanh tú. Cô ấy cầm trên tay một chiếc hộp màu hồng, đang ngẩng đầu nói gì đó với Trần Tây Phồn, khoảng cách quá xa không nghe rõ đối thoại của họ, chi có thể nhìn thấy biểu cảm lo lắng của Thẩm Quất.
Cô ẩy trông như sắp khóc.
Tất Hạ chỉ có thể nhìn thấy lưng Trần Tây Phồn, sau khi Thẩm Quất nói xong một đoạn dài, không biết Trần Tây Phồn đã đáp lại gì. Thẩm Quất đỏ mắt quay người, thất thẩn bỏ đi.
Trần Tây Phồn cũng không ở lại, đi về hướng ngược lại.
Từ đầu đến cuối, Tất Hạ đều không nhìn thấy biểu cảm của cậu, bóng lưng cậu dần mờ đi, cuối cùng không thấy nữa.
Trên hành lang, đám đông xem chuyện vui bàn tán xôn xao:
"Tó thấy Thẩm Quất xong đời rồi, dạo trước cô ấy còn huênh hoang nói học kỳ này nhất định sẽ hạ được Trần Tây Phồn, tiêu rồi!"
"Các cậu nói xem, nam thẩn có phải không thích người xinh đẹp không? Hay là, tớ thử xem?"
"Thôi đi, Trần Tây Phồn đến Thẩm Quất còn không thèm nhìn, làm sao nhìn cậu?"
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý, Tất Hạ rất khó diễn tả tâm trạng lúc này. Đúng vậy, Trần Tây Phồn đến người như Thẩm Quất còn không thích, cô càng không nên
mơ tưởng hão huyền.
Trái tim như miếng bọt biển thấm nước, ướt đẫm cùng nặng nề.
Tất Hạ cảm thấy khoảnh khắc này, cô và Thẩm Quất đều bị người mình thích từ chối.
Sau khi xem xong một màn náo nhiệt, mọi người tản ra mỗi người làm việc của mình, trở về lớp học, ba người tiếp tục dọn dẹp.
Hình An Á cảm thán nói: "Phỉ Phỉ, sau này Trần Tây Phồn kết hôn cậu gửi cho tớ một tấm thiệp mời nhé, tớ thật sự rất muốn biết, rốt cuộc là cô gái như thế nào mới hạ được
nam thẩn, cầu xin cậu."
"Được thôi." Hứa Ấu Phi cầm cây lau nhà vòng một vòng lau sàn, nói: "Đợi anh tớ kết hôn, tớ gửi thiệp mời cho cả cậu và Hạ Hạ, thỏa mãn sự tò mò của các cậu."
Tất Hạ toàn thân cứng đờ, thử tưởng tượng cảnh tượng đó.
Nhiều năm sau, Trần Tây Phồn và cô gái mặc váy cưới trắng tay trong tay bước vào lễ đường, trời xanh, chim bồ câu vỗ cánh, bong bóng bay, họ dưới sự chúc phúc của mọi người trao nhẫn, hôn nhau.
Chỉ nghĩ thôi, Tất Hạ đã cảm thấy mắt cay cay, lồng ngực như bị đâm vào một con dao.
Giọng cô rầu rĩ, nói: "Không cần gửi thiệp mời cho tớ..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!