Chương 17: (Vô Đề)

Chàng trai nhìn vào mắt cô gái, một lúc lâu không nói gì. Dưới bóng cây, hai người và một con mèo đối mặt nhau, thời gian như ngưng đọng trong khoảnh khắc này.

Khoảng cách rất gần, Tất Hạ lại ngửi thấy mùi hương bạc hà tươi mát.

Có lẽ cậu dùng nước giặt có mùi bạc hà, hoặc thường xuyên ăn kẹo bạc hà. Sau khi vận động, cố áo phông của thiếu niên hơi lỏng lẻo, chỉ cần ngẩng đầu lên một chút

là có thế nhìn thấy xương quai xanh thanh mảnh của cậu.

Tất Hạ cảm thấy mặt mình như sắp bốc cháy.

Trong đầu cô suy nghĩ lung tung, không

nhận ra có gì đó không ổn, gật đầu nói: "Ừ,

mèo của tôi."

"Vậy sao?" Trần Tây Phồn có vẻ suy tư.

Trí nhớ của cậu rất tốt, chỉ cần nhớ lại một chút là cậu đã nhớ ra, avatar của "Bạn Học Số 7" trên QQ chính là một con

mèo như vậy.

Giọng nói của Trần Tây Phồn trầm và chậm rāi: "Tôi đã thấy một con mèo giống hệt trên mạng."

Trên mạng...

Nghĩ đến điều gì đó, Tất Hạ cảm thấy đầu óc căng như dây đàn, mọi tế bào trong cơ thể đều cảnh giác.

Không biết có phải vì cảm thấy có lỗi hay không, cô luôn cảm thấy ánh mắt của Trần Tây Phồn mang chút ý tứ soi xét, giống như một cảnh sát điều tra. Điều này khiến thần

kinh căng thẳng của Tất Hạ càng thêm căng thắng, tim đập nhanh đến mức như sắp ngừng lại.

Ngón tay buông thõng bên cạnh dần siết chặt, lòng bàn tay truyền đến cảm giác đau nhói.

Cô lấy lại tinh thần, thu lai cảm xúc, nói: "Ảnh trên mạng à? Vậy thì đúng là trùng hợp thật."

Bánh Kem bị mắc kẹt trên cây quá lâu, lông trắng muốt dính vài vết bùn và lá cây. Con mèo nhỏ bị Trần Tây Phồn nắm lấy gáy, như bị điểm huyệt không nhúc nhích, chỉ nhìn

Tất Hạ, phát ra tiếng kêu đáng thương.

Chủ đề này quá nguy hiểm không thể tiếp tục nữa. Tất Hạ dùng móng tay cấu vào lòng bàn tay, nói: "Hôm nay cảm ơn cậu."

"Chuyện nhỏ thôi." Trần Tây Phồn nói một cách tùy ý, đưa con mèo cho cô.

Tất Hạ cố ý tránh ngón tay của cậu, đón lấy con mèo, "Tạm biệt."

"Ừ."

Từ sân nhỏ về phòng phải đi qua khu vườn, Tất Hạ không nhớ mình đã đi qua con đường đó như thế nào. Cô ôm Bánh Kem, ống quần như đổ chì, bước đi nặng nề.

Suốt quá trình, Tất Hạ không dám quay đầu lại, sợ rằng vô tình sẽ để Trần Tây Phồn phát hiện ra điều gì đó.

Về đến phòng ngủ, cô ngồi bệt xuống thảm, lúc này mới phát hiện trán đầy mồ hôi. Tất Hạ v**t v* đầu mèo, vẫn còn cảm giác sợ hãi.

Lúc cô dùng ảnh Bánh Kem làm avatar vẫn chưa kết bạn QQ với Trần Tây Phồn, sau khi kết ban rồi thì quên mất chuyện này. Tất Hạ trốn thoát một kiếp nạn, lấy điện thoại ra, chuẩn bị đổi avatar.

Nhưng khi mở QQ, cô lại cảm thấy không ổn, bây giờ đổi avatar, sao lại có cảm giác lạy ông tôi ở bụi này.

Tất Hạ đành bỏ cuộc, chuyển sang dùng công cụ tìm kiếm hình ảnh trên mạng, quả nhiên tìm được vài bức ảnh tương tự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!