Chương 15: (Vô Đề)

Khi Tất Hạ và Trần Tây Phồn trở về, Hứa Ấu Phỉ và những người khác vừa kết thúc ván ma sói và đang phân tích lại.

Ánh đèn trong phòng khách sáng rực, vài ánh mắt đổ dồn về phía Trần Tây Phồn, không ai để ý đến cô gái đi phía sau.

Tất Hạ đặt chiếc Bánh Kem Bọt Biển vào tủ lạnh trong bếp, Hứa Ấu Phỉ bước tới ôm lấy cô: "Xin lỗi Hạ hạ, cậu không quen đường xá, tớ không nên bảo cậu đi lấy bánh, nghe anh tớ nói cậu đi nhầm đường à? Hu hu xin lỗi..."

"Không sao." Tất Hạ nói, "Tớ không phải đã về rồi sao."

"May mà gặp anh tớ, không thì tớ lớn tội rồi."

Tất Hạ thầm đồng tình: "Đúng vậy, may mà gặp được cậu ấy. "

Từ bếp bước ra, Tất Hạ cảm thấy trong phòng khách dường như có thêm vài người lạ. Chiếc bàn tròn giữa phòng bày một cuốn sổ tem, là cuốn mà Trần Tây Phồn mang đến, mấy nam sinh đang vây quanh xem.

Trần Tây Phồn đứng bên cạnh, một tay chống lên mép bàn đang nói chuyện với Tống Thanh Trác về kỳ thi toán.

Vì có người lạ, mọi người đều có chút e dè, nhưng Trần Tây Phồn lại toát ra một sự thoải mái, bất kể ai nói chuyện với cậu, quen cũng không quen, cậu đều có thể ứng phó một cách nhẹ nhàng.

Lịch sự lại chu đáo, thật sự không thể chê vào đâu được.

Hứa Ấu Phỉ kéo cô về phía sofa, vừa đi vừa nói: "Mấy người kia là con trai của bố tớ, thực ra tớ không quen lắm. Thôi, dù sao anh tớ cũng sẽ ứng phó được, chúng ta tiếp tục chơi ma sói nhé?"

"Tớ chơi rất kém." Tất Hạ nói, "Ngồi xem các cậu chơi thôi."

Hứa Ấu Phỉ: "Được, cậu ngồi đi, tớ đi chào mấy người bạn."

Tất Hạ ngồi xuống cạnh Hình An Á, xem họ bắt đầu một ván mới.

Một lúc sau ngẩng đầu lên, Tất Hạ phát hiện có một cô gái đang đứng bên cạnh Trần Tây Phồn.

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao, để lộ cần cổ thon thả, mặc một chiếc váy trắng cắt may vừa vặn, khiến cô ấy trông thanh lịch và tự tin.

Cô ấy ngẩng đầu nhìn Trần Tây Phồn, không biết đang nói gì, trong mắt tràn đầy nụ cười.

Trần Tây Phồn vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nở một nụ cười nhẹ, gật đầu đáp lại.

Tất Hạ ngồi ở vị trí đối diện luồng gió lạnh, hơi lạnh thổi thẳng vào khiến tay chân cô cứng đờ.

Không chỉ cô nhìn thấy cảnh này, Ngụy Vũ Bằng vốn là người thích buôn chuyện, cậu ta cảm thán: "Duyên với con gái của Phồn ca thật sự quá tốt, đi đâu cũng có con gái vây quanh."

"Cậu mà có ngoại hình như vậy cũng sẽ được đối xử như thế."

Hình An Á cũng nổi hứng tò mò, nói nhỏ: "Có vẻ nam thần và cô gái kia rất thân nhỉ, vậy thì Thẩm Quất không có cơ hội rồi?"

Lồng ngực đau nhói, Tất Hạ liếc nhìn lại, cô gái kia vẫn đứng bên cạnh Trần Tây Phồn.

Cô cúi đầu xào bài, không dám nhìn tiếp nữa.

Mấy phút sau, Hứa Ấu Phỉ bưng đĩa trái cây ngồi xuống cạnh cô, mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao.

Nghe những suy đoán kỳ quặc của mọi người, Hứa Ấu Phỉ suýt bị nghẹn vì quả nhỏ, cô ấy bất lực giải thích: "Cắc cậu đang nói cái gì vậy, cô gái đó là chị của Tống Thanh Trác, Tống Thanh Nguyệt, học lớp 12 trường Tứ Trung, không phải bạn gái của anh tôi."

"Chị của Tống Thanh Trác? Vậy không phải là thanh mai trúc mã của Phồn ca sao?"

Hứa Ấu Phỉ vỗ một cái vào đầu Ngụy Vũ Bằng: "Vớ vẩn! Cái gì thanh mai trúc mã! Tống Thanh Nguyệt từ nhỏ đã bị đưa tới phương Nam học, năm ngoái mới về. Thanh mai trúc mã của anh tối chỉ có Hạ Kiêu thôi."

Ngụy Vũ Bằng cười lớn: "Cậu nói vậy, Hạ Kiêu đồng ý không?"

"Tôi không quan tâm cậu ta có đồng ý hay không."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!