Triệu Hàn Yên nghe xong tiếng lòng của Triệu Trinh thì hơi ngây người.
Trong miệng Triệu Trinh vẫn còn đồ ăn, dù sao với thân phận Hoàng đế, hắn đã chẳng còn vẻ ăn uống tao nhã gì nữa, chỉ "ừm" một tiếng ra hiệu cho Triệu Hàn Yên, bảo nàng nên rót thêm cho hắn chút nước ô mai.
Triệu Hàn Yên vừa cười vừa rót cho hắn, vừa nói với hắn: "Chỗ muội không có đá, lát nữa đường ca mang chút về, buổi trưa lúc trời nóng, uống một ngụm ướp lạnh là ngon nhất."
Triệu Trinh đồng ý nói được, không có chút nào khách khí, hắn và Triệu Hàn Yên còn thân hơn cả huynh đệ ruột, không cần phải khách sáo. Tuy nhiên, Triệu Trinh nghĩ đến việc Triệu Hàn Yên cả một mùa hạ ngay cả đá cũng không có mà dùng, cảm thấy thật đáng thương, bèn tiện miệng hỏi nàng có muốn quay về không, dứt khoát đừng ở đây chịu khổ nữa.
Triệu Hàn Yên nghe Triệu Trinh hỏi câu này ra, thầm thở phào nhẹ nhõm. Nàng thật sự sợ Triệu Trinh làm loạn gì đó, gán ghép nàng với nam nhân khác, cho nên vừa rồi mới cố ý dụ dỗ Triệu Trinh nói trước những lời "giả dối" trong lòng hắn ra.
Chuyện đã nói ra thì dễ giải quyết.
"Nữ tử bọn muội đa số không dễ ra mồ hôi, mùa hạ cũng không thấy nóng lắm. Muội ở đây thật sự rất tốt, đường ca không cần lo lắng. Ban đầu nhờ có đường ca giúp đỡ, muội mới có cơ hội đi ra ngoài, nếu không mỗi ngày chỉ có thể ở lì trong phòng suy nghĩ vẩn vơ thôi. Đa tạ, đa tạ đường ca nhiều lắm, đây đối với muội thật sự là cơ hội hiếm có. Từ khi phụ mẫu qua đời, muội..." Triệu Hàn Yên ngập ngừng đoạn sau, hàng mi khẽ rung, cụp mắt xuống.
"Thôi thôi được rồi, hiện giờ mọi chuyện đều theo ý muội rồi, đừng thương cảm nữa." Triệu Trinh không nhịn được thấy đau lòng, vội vàng dỗ Triệu Hàn Yên đừng nghĩ nhiều, "Thời hạn một năm vẫn còn rất lâu mà, muội sợ gì, cũng không ai đuổi muội về, hãy tận hưởng hiện tại thật tốt, phía Thái hậu cứ để ta lo liệu."
Triệu Trinh nói xong những lời này, ngay lập tức cũng gạt bỏ ý nghĩ cho Triệu Hàn Yên quay về cung, hơn nữa còn âm thầm cảm thấy hơi có lỗi một chút trong lòng, thấy mình thân là đế vương mà lại quá ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho mình, ngay cả lời hứa "quân vô hí ngôn" mà cũng không muốn tuân thủ nữa, thật sự không nên.
"Nhưng muội biết chuyện này làm khó đường ca mà." Triệu Hàn Yên vừa nghe thái độ này của Triệu Trinh, lại tạ ơn.
Triệu Trinh vội vàng dỗ nàng thêm hai câu, thấy Triệu Hàn Yên đáng thương tội nghiệp hít hít mũi, xoay người cúi đầu, dường như dùng tay lau nước mắt, càng thêm xót xa, lại đưa ra thêm một loạt cam đoan.
"Không tính là làm khó, đường ca là vì tương lai của muội, với lại bên Thái hậu không dễ ăn nói, mới bảo muội cẩn thận, giữ bí mật thân phận." Triệu Trinh nhìn quanh bốn phía, xác nhận không có ai rồi, nói nhỏ với Triệu Hàn Yên, "Đường ca muội dù sao cũng là vua một nước, người nắm quyền thiên hạ, muốn làm gì thì làm đó, không làm khó đâu!"
Triệu Hàn Yên biết Triệu Trinh ở trên triều, vì phải cân nhắc ý kiến của các vị đại thần, thường xuyên bị ép buộc đưa ra những lựa chọn trái với lương tâm. Nhưng điều này cũng chứng tỏ hắn là một vị Hoàng đế tốt, không hành động tùy hứng, giỏi lắng nghe những kiến nghị đúng đắn từ các đại thần.
Đối với Triệu Hàn Yên, mặc dù biết rõ Triệu Trinh không phải là vị vua "muốn làm gì thì làm đó", cũng chưa chắc đã cãi lại được đại thần, nhưng vào lúc này có thể nghe được câu nói đó, Triệu Hàn Yên cảm thấy rất ấm lòng. Nàng cười tạ ơn Triệu Trinh, lại cam đoan với hắn rằng mình nhất định sẽ không gây phiền phức cho hắn, mà sẽ làm những chuyện khiến hắn nở mày nở mặt.
Triệu Trinh an ủi nói: "Càng ngày càng hiểu chuyện rồi."
Triệu Trinh uống xong nước ô mai, lại uống thêm trà, sau đó cùng ngồi với Triệu Hàn Yên bên chiếc bàn vuông dưới gốc cây ngô đồng. Lúc này, hai huynh đệ Xuân Lai và Xuân Khứ đến, nhìn thấy Triệu Trinh thì cả hai đều không được nhịn run chân.
Triệu Trinh nhìn thấy hai người bọn họ, sắc mặt lập tức âm trầm xuống, dùng ánh mắt ra lệnh cho hai người họ đi đứng gác cẩn thận.
Xuân Lai và Xuân Khứ hơi hoảng hốt duỗi thẳng đôi chân đang cong queo, giả vờ không quen biết Triệu Trinh, ngượng ngùng mượn cớ có việc rời đi. Thật ra bọn họ đang tuân theo lệnh của Hoàng thượng, chia nhau canh giữ các con đường trọng yếu, lúc này tuyệt đối không thể để những người ở phủ Khai Phong từng gặp Hoàng thượng vào bếp mà "kinh hãi".
Vì thấy hai huynh đệ Xuân Lai và Xuân Khứ, Triệu Hàn Yên nhân tiện hỏi: "Hai người họ có biết thân phận quận chúa của muội không?"
Triệu Trinh lắc đầu: "Chuyện này sao có thể tùy tiện nói ra, càng ít người biết càng an toàn cho muội. Ta chỉ nói muội là tri âm hiếm có ta gặp được khi vi hành, như Bá Nha Tử Kỳ, lại nói muội tài hoa hơn người, ngày sau nhất định sẽ đạt được thành tựu, nhưng tính tình đơn thuần dễ bị lừa, bảo hai người họ "chăm sóc" muội chút. Ngoài ra bọn họ không rõ gì hết, thậm chí còn không biết muội là nữ tử.
Từ giờ mấy người cũng không cần vạch trần thân phận, cứ như vậy là tốt rồi."
Triệu Hàn Yên hiểu rõ gật đầu, quả nhiên đúng như nàng đoán trước đó.
Triệu Trinh sau đó nói chuyện với Triệu Hàn Yên về danh sách nàng đã nhờ Xuân Lai mang vào cung từ trước.
"Sao danh sách này không phải do Bao Chửng trình báo?" Triệu Trinh hỏi.
Triệu Hàn Yên liền kể lại quá trình và những mối lợi hại đại khái trong đó cho Triệu Trinh.
Triệu Trinh gật đầu: "Ta đã liệu đến những điều này, vốn nghĩ nếu Bao Chửng không dám dâng tấu, ta sẽ coi thường hắn, hóa ra lại là sư gia khuyên can. Công Tôn Sách này nhìn thấu đáo thật, là một nhân tài hiếm có. Trong tình hình hiện tại, ta cũng thông cảm. Thôi được rồi, cứ để muội nhắn lời lại cho hắn là được, dù sao bây giờ trong mắt hắn muội là nhi tử của Bát vương, cứ nói muội từ nhỏ đã thân thiết với ta, bịa đại một lý do là xong."
Triệu Hàn Yên đồng ý, bảo Triệu Trinh yên tâm.
"Vậy ta cũng không còn việc gì nữa, thấy muội ở đây không tồi, ta cũng yên lòng rồi." Triệu Trinh trước khi đi không quên dặn dò Triệu Hàn Yên, đừng quên chuyện mình đã giao cho nàng làm lúc mới đến đây.
"Bao đại nhân làm việc công chính nghiêm minh, không thấy có hành vi bất chính gì." Triệu Hàn Yên nói rõ.
"Điều đó chưa chắc đâu, cũng như Ứng Thiên Dương, ban đầu cũng là quân tử đoan chính được mọi người ca tụng, còn bây giờ thì sao, khắp thiên hạ đều biết hắn không bằng cầm thú. Cho nên nhìn người vẫn không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài, chỉ xem một sớm một chiều, mà phải tìm hiểu sâu sắc. Muội cũng đừng vội vàng, cứ từ từ thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!