Triệu Hàn Yên nhìn lại Triệu Trinh một cái, có chút không muốn nói chuyện với hắn. Đối phương là Hoàng đế, nàng đương nhiên sẽ không dùng lời nói phản bác, nhưng có thể tỏ thái độ không vui, Triệu Trinh biết nàng đang khó chịu rồi.
"Nhưng mà mặt muội có chút thịt trông đẹp hơn, trước kia gầy quá, bây giờ người đẹp hơn." Triệu Trinh cuối cùng cũng nhận ra sắc mặt Triệu Hàn Yên không ổn, vội vàng bổ sung một câu.
"Đường ca còn chuyện gì nữa không?" Triệu Hàn Yên lo lắng bên Tam Tư Đường bất cứ lúc nào cũng có người đi qua, lỡ nhận ra Triệu Trinh thì sẽ rất khó xử. Cộng thêm việc Triệu Trinh vừa nãy không biết ăn nói, lời khen bổ sung cũng không thể bù đắp lại sự khó chịu Triệu Hàn Yên phải chịu đựng, nên Triệu Hàn Yên vẫn muốn đuổi Triệu Trinh đi.
"Làm chuyện gì mờ ám mà vội vàng đuổi ta đi thế?" Triệu Trinh không khách khí đi vào trong phủ Khai Phong, hắn cũng không biết phòng bếp ở chỗ nào, bèn cứ đi đại, vừa đi vừa hỏi Triệu Hàn Yên phòng bếp của nàng ở đâu.
Thánh mệnh khó cãi, Triệu Hàn Yên đành phải dẫn Triệu Trinh đến phòng bếp nàng thường dùng để nấu ăn.
"Được rồi, đừng giận nữa, chỉ là một câu nói đùa thôi mà, hay là muội cũng nói ta mập lên rồi đi?" Triệu Trinh thật ra biết Triệu Hàn Yên cố ý tỏ thái độ với hắn, căn bản không thể vì chút chuyện nhỏ này mà tức giận thật, hắn cũng cố ý chơi đùa dỗ dành nàng. Đây thật ra là cách đường huynh muội bọn họ thường hay ở chung trước kia, lúc nhàm chán thì trêu ghẹo lẫn nhau cho vui.
Triệu Hàn Yên: "Muội mới không nói huynh mập, nếu đường ca thật sự muốn muội nói lại, thì muội nói một câu, sau này muội sẽ khuyên Thái hậu nhiều hơn cho đường ca ăn rau."
Triệu Trinh mặt đen lại: "Muội thật độc ác."
Đấu khẩu xong, vào đến phòng bếp, hai người rất tự nhiên quên mất chuyện vừa nói ban nãy.
Đây là lần đầu tiên Triệu Trinh vào phòng bếp, cảm thấy rất tò mò, nhìn ngó khắp nơi, chợt thấy gần cửa sổ sau phòng bếp treo một cây sào tre, trên cây sào treo những thứ hình dạng dài từng khúc từng khúc, bên trong dường như nhồi thịt. Triệu Trinh tò mò lại gần xem xét, rồi tiếp tục tò mò hỏi Triệu Hàn Yên đó là cái gì.
"Lạp xưởng đó," Triệu Hàn Yên thật ra phía sau còn muốn thêm một câu "huynh ngay cả cái này cũng không biết sao".
Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc lại tò mò của Triệu Trinh, Triệu Hàn Yên biết Triệu Trinh thật sự không biết. Xét đến thân phận Hoàng đế của hắn, nghĩ đi nghĩ lại câu châm biếm đó thôi thì bỏ qua, tên này bụng dạ đen tối lại còn thù dai, không giễu cợt hắn nữa, bằng không ngày nào đó trong tương lai hắn chắc chắn sẽ trả lại cho nàng.
"Thứ này ở dân gian rất phổ biến sao?"
Triệu Hàn Yên gật đầu: "Có từ thời Bắc Ngụy rồi."
"Vậy mà hình như trong cung... trong nhà chưa từng ăn thứ này." Triệu Trinh tiếp tục nghiêm túc quan sát cẩn thận từng xâu lạp xưởng màu đỏ sẫm, lớp vỏ ngoài dường như là thứ gì đó trong suốt bao bọc lấy thịt, cũng không biết là gì. Treo thịt lên như vậy, sẽ ngon sao!
Triệu Trinh hồi tưởng lại những món ăn trong bữa cơm của mình, trong ký ức không có hình dạng món nào như thế này. Xem ra đầu bếp trong cung không ra gì, đến nỗi bây giờ hắn ở trước mặt đường muội mình trông thật kém hiểu biết.
"Trong cung có đó, nhưng khi ăn sẽ cắt lạp xưởng thành lát, lóc bỏ lớp vỏ ngoài, đôi khi đầu bếp còn cắt thành hình bông hoa, rất tinh tế, như vậy thì thật sự không nhận ra đó là cái gì, lúc ăn sẽ không đặc biệt chú ý." Triệu Hàn Yên nghe được tiếng lòng của Triệu Trinh xong, còn phải đỡ lời cho hắn, giữ thể diện cho hắn.
Nếu có một cái giải "vuốt mông ngựa vua", người xứng đáng nhận không ai khác ngoài nàng. Phải nịnh Triệu Trinh thì những ngày tháng sau này mới dễ sống được.
"Ồ, thì ra là vậy." Triệu Trinh lấy lại được thể diện trước mặt đường muội, tâm trạng càng thêm vui vẻ. Nhưng khi nhìn lạp xưởng, hắn vẫn hơi nghi ngờ.
Triệu Hàn Yên lấy xuống một khúc lạp xưởng cắt hai lát, không cho dầu, cho vào chảo rán một chút, đến khi hai mặt cháy xém vàng ruộm, phết một lớp tỏi băm nhuyễn lên trên, rồi nhẹ nhàng cạo bỏ đi, sau đó rắc chút bột thì là, để vào đĩa, lại thêm một miếng củ cải muối chua ngọt, đưa cho Triệu Trinh.
Triệu Trinh dùng đũa kẹp một miếng lạp xưởng cho vào miệng, Triệu Hàn Yên theo sau rót nước ô mai đưa đến trước mặt hắn.
Lạp xưởng được rán giòn tan bóng loáng, bề mặt mang theo mùi tỏi nồng đậm, nhưng lại không cảm nhận được vị cay của tỏi, kết hợp thêm thì là, hương vị giòn, ngọt, mặn, lại đậm đà mùi thịt và thì là. Đối với Triệu Trinh vốn thích ăn thịt mà nói thì đây là món ngon không thể dừng miệng. Ăn xong một miếng, lại kẹp một miếng củ cải chua ngọt vào miệng, thanh mát giải ngấy, rồi ăn tiếp miếng thứ hai.
Thật tiếc là chỉ có hai miếng, Triệu Trinh ăn sạch xong, cũng không tiện nói thẳng với Triệu Hàn Yên để đòi thêm. Hắn nghĩ thầm Triệu Hàn Yên chỉ cho hắn hai miếng, có thể là vì lúc hắn dùng bữa trong cung, mỗi món ăn cũng chỉ động đũa bấy nhiêu thôi, Triệu Trinh tự nhiên hiểu ý.
"Mùi vị không tệ, cũng không uổng công ta trước đó đã dụng tâm sắp xếp cho muội. À đúng rồi, muội ở phủ Khai Phong có quen không? Có ai bắt nạt muội không? Cũng đã hơn một tháng trôi qua rồi, ngoài việc muội gửi cho ta một cái danh sách, muội chưa từng nói gì về tình hình của mình ở đây."
"Nhờ phúc của đường ca, mọi người đối xử với muội rất tốt." Triệu Hàn Yên cười đáp, "Khi không có chuyện khó khăn, đương nhiên không tiện làm phiền đường ca ngày lo vạn việc rồi."
Triệu Trinh nhướng mày, bề ngoài không bày tỏ ý kiến gì về lời nói của Triệu Hàn Yên. Thật ra trong lòng hắn vẫn nghĩ, quận chúa đi làm đầu bếp, thân phận từ cao đột nhiên biến xuống thấp, chuyện gì cũng phải tự tay làm, ắt sẽ khó thích nghi với cuộc sống của dân thường, cũng sẽ gặp vô vàn phiền phức. Nhưng con đường này là do chính nàng nỗ lực tranh thủ mà có, cho dù có sống khổ cực, chắc cũng không chịu thú thật với mình, nếu không thì mất mặt quá.
Gần đây triều chính bận rộn, Triệu Trinh cũng quên mất việc quan tâm đến Triệu Hàn Yên bên này, xem ra quay về hắn phải hỏi kỹ Xuân Khứ, Xuân Lai xem Triệu Hàn Yên có thật sự sống tốt hay không.
Triệu Trinh cầm ly nước ô mai uống thử một ngụm, vốn dĩ hắn không thích uống loại nước ép trái cây này, chỉ là muốn giữ thể diện cho đường muội thôi. Nhưng uống một ngụm xong hắn cảm thấy vô cùng kinh ngạc, đậm đà mát lạnh lại chua ngọt, thật sự quá ngon.
"Ừm, nước ô mai của muội làm cũng không tồi."
Có lẽ chỉ đơn giản vì tâm trạng đang tốt, nên thứ không thích uống cũng trở nên ngon.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!